Câu chuyện Thiên Nga

Lữ Giang

Khi bài này được phổ biến khắp nơi, kể cả Việt Nam, thế giới đang đón mừng Chúa Giáng Sinh. Tôi nhớ lại trong thư luân lưu Mùa Vọng, Đức Hồng Y Rodolfo Quezada, TGM Guatemal, đă khuyến khích mọi người giản dị hơn trong việc kỹ niệm lễ Giáng Sinh bằng cách “bắt chước Chúa Giêsu, người được sinh ra, sống và chết trong sự nghèo khó.” Trong khi đó, Linh mục Pierbattista Pizzaballa, người quản thủ thánh địa Jerusalem, đă nhắc nhở mọi người: Mặc cho mọi sự, chúng ta hăy đi tới chuồng ḅ như các mục tử.

Bất chợt tôi lại nhớ đến câu chuyện Linh Mục Martino Nguyễn Bá Thông ở giáo xứ Saint Anne Catholic Chuch, Columbus, Georgia, Hoa Kỳ, đă tự nguyện dấn thân vào chốn nguy hiểm để đem lại niềm vui cho những người bất hạnh. Linh mục đă mạo hiểm đến Cambodia t́m hiểu số phận của các em vị thành niên bị bắt làm nô lệ t́nh dục, công bố cho mọi người biết và kêu gọi t́m cách cứu các em.

Lần trước chúng tôi đă kể chuyện Linh Mục Martino giả dạng môt thương gia Singapore, không biết nói tiếng Việt, chỉ nói tiếng Anh, buồn chuyện gia đ́nh cho nên qua Cambodia, t́m đến những động măi dâm, thuê bốn cô bé trong đó có hai em c̣n rất trẻ, để nghe chúng nói tục, nói bậy, nói những câu trắng trợn ở tuổi các em và phải làm những điều ít ai có thể tưởng tượng được..., và cho chúng ta biết những sự thật đau long.

 Hôm nay chúng tôi xin giới thiệu một câu chuyện khác được mệnh danh là “Câu chuyện Thiên Nga”. Đây là câu chuyện của một người con gái tạm gọi tên là Thiên Nga, bị người nhà đưa qua Cambodia bán từ năm mới 8 tuổi. Câu chuyện này được Linh mục Martino kể lại với cô Thanh Trúc, phóng viên đài Á Châu Tự Do.

GẶP GỠ THIÊN NGA

Thanh Trúc : Thưa Linh Mục, trong t́nh huống nào mà ông gặp gỡ với Thiên Nga, tức là người mà ông không có chủ ư muốn gặp?

Linh mục Martino : Ngày hôm đó cũng như mọi ngày ḿnh đang ngồi trong quán cà phê, t́nh cờ ḿnh thấy một người con gái - ḿnh nghĩ đó là Việt Nam thôi - bước vô trong quán và cô ta không để ư ǵ đến ḿnh hết, mà cô ta bước qua cái góc bên kia là nơi có một số người đàn ông Mỹ trắng. Chắc là cô ta qua đó để hỏi - đại khái là tự ḿnh đi bắt mối cho chính ḿnh đó chị. Sau đó vài phút th́ cô ta trở lại cái bàn của ḿnh. Cổ không nói, không làm cái ǵ hêt.

Cổ ngồi xuống và móc thuốc lá ra cổ hút tỉnh bơ và đưa cho ḿnh một điếu. Ḿnh mới nói "Không, cảm ơn", v́ ḿnh không hút thuốc. Ḿnh nói bằng tiếng Anh. Th́ cổ cũng chẳng nói ǵ hết. Và khi cổ bắt đầu nhả khói thuốc th́ ḿnh đứng dậy ḿnh bỏ đi. Cổ kéo tay ḿnh lại, cổ nói bằng tiếng Anh là cổ đói lắm rồi, ḿnh cho cổ mấy đồng để cổ ăn. Th́ quư vị biết rồi, cái vấn đề này nó xảy ra nhiều lắm, nhưng mà ḿnh cứ sợ người ta xin tiền rồi người ta đi hút x́ ke ma tuư.

Mà không phải chỉ trong trường hợp này đâu, mà ngay cả trong giáo xứ của ḿnh ở Mỹ cũng vậy, tức là họ tới họ t́m đủ mọi lư do để xin tiền. Thực sự họ xin để đi hút x́ ke ma tuư. Cho nên ḿnh muốn chắc chắn là mỗi lúc ḿnh cho như vậy là ḿnh chỉ cho họ đồ ăn thôi chứ ḿnh không có cho tiền.

Ḿnh cũng nói với cô ta là "OK, cô muốn ăn th́ qua nhà hàng bên cạnh mua đồ ăn cho cô". Rồi ḿnh đứng dậy ḿnh đi th́ cổ đi theo. Khi qua bên quán th́ cổ hỏi là ḿnh cho phép cổ ăn bao nhiêu tiền. Ḿnh mới nói là "Cô muốn ăn bao nhiêu th́ cô ăn thôi, nhưng mà tôi sẽ trả tiền". Rồi cổ ngồi xuống cổ ăn. Ḿnh nghĩ cô này cũng lớn tuổi, không phải là đối tượng để ḿnh t́m hiểu.

Chị biết là vấn đề gái bán hoa mà, những người lớn tuổi th́ đó là cách chọn lựa của họ, cho nên ḿnh cũng chẳng để ư ǵ, th́ ngồi cũng nói qua nói lại bâng quơ vài câu. Rồi tới lúc cuối cùng th́ ḿnh gọi tính tiền. Ḿnh đưa tờ 10 đồng. Sau khi đó họ thối lại cho ḿnh th́ ḿnh cho tiền "tip" một đồng rưởi. Ḿnh nhớ vậy. Rồi ḿnh cầm tờ 5 dôla ḿnh đưa cho cổ và nói là "Cái này cho cô ăn buổi tối". Rồi ḿnh đứng dậy ḿnh đi. Ḿnh đi ra khỏi quán, ḿnh đang đi được một hồi th́ tự nhiên có người vổ vai ḿnh nói là "Thanh you again, you're a good man".

Ḿnh quay lại ḿnh thấy cổ th́ ḿnh cũng nói "Ồ, không có ǵ". Nhưng mà lúc đó th́ cổ hỏi ḿnh là ḿnh sống ở đâu, ḿnh làm cái ǵ, rồi cổ có thể về khách sạn với ḿnh được không. Th́ lúc đó ḿnh thật sự bực ḿnh lắm, v́ tự nhiên vác cái hoạ vô thân. Cho nên ḿnh nói cái giọng cũng đanh lại: "Tôi ở đâu, chuyện đó không phải việc của cô". Nhưng mà cổ cứ đi theo, cổ năn nỉ, cổ nói là "Ông cho tôi về ở với ông đi rồi tôi sẽ phục vụ ông từ A tới Z, và tôi không lấy tiền ông, ông đừng có lo, tại v́ ông là good man, ông cho tôi ăn thôi, tôi không lấy tiền của ông."

Thế là ḿnh bực ḿnh, ḿnh vẩy một chiếc xe "Tuk Tuk" như kiểu xe lôi ở Miền Tây của ḿnh đó. Ḿnh đi một ṿng thành phố, đi vô chợ. Vừa mới đi ra tới cửa chợ th́ thấy cổ đang ngồi vắt ve vắt vẻo trên cái xe Honda ngay trước cửa chợ đợi ḿnh. Rồi cổ lại chèo kéo ḿnh. Lúc đó nhiều khi ḿnh nghĩ là cũng chẳng có thể trốn được cổ, thế là ḿnh nói với cổ: "Được rồi. Tôi cho cô ở một ngày và tôi cấm cô không được nói tới chuyện A tới Z. Tôi không muốn nghe tới chuyện đó và tôi cũng không muốn làm chuyện đó." Cổ nói vậy thôi cổ chở ḿnh về khách sạn. Rồi ḿnh với cổ cũng ngồi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh.

THÂN PHẬN THIÊN NGA

Th́ như quư vị biết, trong tất cả những câu chuyện khác mà ḿnh kể cùng quư vị là ḿnh nghe được từ các em nó nói với nhau, nhưng mà cái câu chuyện này là ḿnh nghe được chính từ miệng cô này nói với ḿnh bằng tiếng Anh. Và câu chuyện đó như vầy:

Cô ta không c̣n nhớ quê quán, không c̣n nhớ sinh ra và lớn lên ở đâu. Cô ta chỉ có nhớ mang máng là nơi đồng quê, nơi có ruộng lúa mà thôi. Và khi cô ta lên 9 tuổi th́ được một người chị họ dẫn qua bên Kampuchea. Đó là năm 1996. Và từ đó cuộc sống của cô ta không c̣n ǵ là vui. Cô ta bị các tú ông tú bà cứ chuyền tay nhau để chăn dắt để làm nô lệ t́nh dục. Và 9 năm sau, đến năm 17 tuổi, nghĩa là năm 2005, họ đuổi cô ta ra khỏi động, v́ trong động đó nó chỉ chăn dắt những đứa trẻ dưới tuổi vị thành niên thôi.

Cô ta đă ở 9 năm trong đó, nói chung là lớn tuổi rồi nên không c̣n hợp nữa. Và thế là cô ta bắt đầu lang thang đi xin việc trong các quán cà phê, các nhà hàng, nhưng mà không có chỗ nào nhận. Rồi không có một mảnh giấy tuỳ thân nên em phải quay về con đường bán thân để nuôi miệng. Một đưa bé 17 tuổi phải tự đi kiếm sống, tự đi kiếm mối cho chính ḿnh. Th́ đă 2 năm rồi và hôm nay ḿnh gặp được cô ta.

Trong suốt câu chuyện cô ta kể cho ḿnh, cô ta cứ nói bằng tiếng Anh, cô ta cứ lập đi lập lại một câu là "You are a good man" (Ông là một người đàn ông tốt lắm) bởi v́ cô ta nói ḿnh là người đàn ông trả tiền cho cô ta hoặc lo lắng cho cô ta mà chưa ăn ở ǵ với cô ta, mà cũng không muốn ăn ở với cô ta và cấm cô ta không được nói về điều đó.

THẾ GIỚI CỦA HỌ...

Thanh Trúc: Và cũng từ lúc đó cô ấy được Linh Mục đặt cho cái tên là Thiên Nga?

Linh mục Martino: Và ḿnh xin cổ chở ḿnh đi mỗi ngày để đi vô trong cái xă hội, cái thế giới của những người đó th́ ḿnh sẽ trả tiền cho cổ, th́ cổ mới cười, cổ nói: "Tôi không lấy tiền thù lao của ông đâu. Ông cho tôi ăn là được rồi". Và trong những ngày sau đó cổ tiếp tục chở ḿnh đi hết tới động này tới động kia, quán cà phê, những nơi mà những cuộc buôn bán, những cuộc trao đổi vẫn cứ thường xảy ra. Cổ ngồi cổ giải thích cho ḿnh rất nhiều những cái vấn đề trong đó.

Dĩ nhiên cũng có một số việc ḿnh đă biết và số việc ḿnh không biết, nhưng ḿnh cứ giả lơ như là ḿnh không biết để ḿnh nghe cổ nói. Thứ nhất là để xem xét cổ có nói thật hay không, thứ hai là để ḿnh biết nhiều hơn. Th́ một số vấn đề nó là như vầy:

Các trẻ Việt Nam bị bán qua Kampuchea làm nô lệ t́nh dục được chia làm hai loại. Thứ nhất là các em nhỏ, đại khái 11-12 tuổi ǵ đó, th́ những em này hầu hết - không dám chắc 100% - nhưng mà hầu hết là lo vấn đề khẩu dâm.

Rồi những em trên tuổi đó, tức là những em bắt đấu có kinh nguyệt lần đầu để trở thành người con gái th́ những em này bắt đầu bị tiếp khách. B́nh thường mỗi ngày - tức là điều này ḿnh đă biết rồi - mà chính miệng cổ nói vớ;i ḿnh là b́nh thường một ngày mỗi em phải tiếp từ 10 tới 15 khách. Ḿnh nói thật là ḿnh đă biết rồi, nhưng mà nghe tới đó tức là nó làm cho ḿnh nghe mà muốn bệnh.

Và cứ mỗi lần khi các em đi với khách xong th́ các em được thưởng công cái ǵ, quư vị biết không? Chỉ là một gói ḿ gói và một cái bánh hay cái ǵ đó để ăn để lấy sức chuẩn bị tiếp người khách kế tiếp. Xin lỗi quư vị, nghe nó khốn nạn làm sao!

Thanh Trúc: Có lẽ Thiên Nga cũng đă kể cho Linh Mục nghe là em đă gặp những trẻ rất là bệnh hoạn?

Linh mục Martino: Th́ chắc chắn rồi, nhưng mà cái đáng sợ nhất là không phải chỉ những kẻ bệnh hoạn mà những kẻ dùng ma tuư. Là người lớn chúng ta đều hiểu ma tuư và t́nh dục mà đi chung với nhau th́ kinh hoàng lắm. Nga kể cho ḿnh nghe là có một số em chết vị HIV, túc là bị SIDA đấy chị. Rất là kinh hoàng. Nga kể trong cuộc sống của Nga, Nga đă bị vài lần. Tức là những người họ thuê các em vài ngày hoặc một tuần, có nhóm 5-7 người đàn ông họ vừa chơi ma tuư vừa thay phiên nhau hăm hiếp. Cái đó là nỗi sợ hăi và kinh hoàng nhất trong cuộc đời các em.

Thanh Trúc: Thưa, dường như là có kẻ c̣n bắt buộc các em phải dùng ma tuư với họ nữa?

Linh mục Martino: Đúng đó chị. Tức là khi mà họ dùng ma tuư th́ họ bắt các em phải dùng chung với họ. Và Nga có nói với ḿnh là sau những lần phải đi khách với những người như vậy th́ về cái thân xác rất là đau đớn và kinh hoàng trong rất là nhiều tháng kế tiếp.

ĐOẠN KẾT ĐÁNG MỪNG

Thanh Trúc: Thưa Linh Mục, câu chuyện của Thiên Nga chừng như là có một đoạn kết khá là có hậu, nghĩa là một đoạn kết đáng mừng, phải không ạ?

Linh mục Martino: Cái tính của ḿnh rất là thẳng cho nên ḿnh hỏi với em đó là nếu mà em đă đau khổ như vậy th́ tại sao lúc em được tự do, tức là lúc em không c̣n bị người ta bắt làm nô lệ t́nh dục nữa, tại sao em quay lại con đường đó? Và Nga cúi đầu xuống và những giọt nước mắt lăn trên má của Nga, và Nga không trả lời. Và cũng giống như trong câu chuyện trước mà ḿnh đă thưa với quư vị, không ai muốn nghe câu chuyện buồn, nhưng mà câu chuyện này của Nga th́ rất có hậu.

Bởi v́ những giọt nước mắt đó khi Nga cúi đầu xuống nghe ḿnh hỏi, ḿnh có liên lạc với một số bạn bè của ḿnh và họ đă cho Nga một ít tiền. Ngày hôm nay khi ḿnh ngồi nói chuyện với chị Trúc cũng như quư vị đang nghe đây, th́ Nga đă làm chủ một quán cà phê, tuy rất là nhỏ, ngay cái nơi mà hơn nửa kiếp người của em phải bán thân mà nuôi miệng.

Em dám quên đi cái quá khứ của ḿnh để bước vào một cuộc sống mới. Tuy nó không có dễ dăi bởi v́ có những người bảo kê họ vẫn tới làm khó dễ, rồi những câu nói khinh bỉ, những cái nh́n nhục mạ vẫn c̣n tiếp tục, nhưng mà em đă bắt đầu vươn lên. Và cái mà ḿnh và quư vị vui nhất, đó là cái quán cà phê của Nga đang là cái nơi để giúp những em nhỏ có một thoát, có một cái nh́n tốt hơn về cuộc đời.

Tuy nó chưa có nhiều bởi v́ quư vị biết thân của Nga là thân con gái nên cũng không dám làm cái ǵ công khai lắm, nếu mà làm công khai quá th́ các kẻ bảo kê sẽ tới giết em. Nhưng mà ít nhất là em đă bắt đầu dám đứng lên, đă đem những nụ cười đến cho những em hiện bây giờ đang bị làm nô lệ t́nh dục trong các nhà chứa. Và đối với ḿnh, câu chuyện của Nga là câu chuyện của một nhân chứng sống. Nga đă dám bước ra khỏi con đường của ḿnh, cố gắng quên đi cái quá khứ để mà vươn lên.

BA CHỤC NGÀN TRẺ EM!

Thanh Trúc: Đó là câu chuyện về một kiếp đời tủi nhục,   mà thông điệp sau cùng là hy vọng, là tự cứu ḿnh trứơc khi được cứu giúp. Chỉ xin thưa   hành động cứu giúp này diễn ra trong khiêm tốn và thầm lặng, như lời chúc phúc ân cần từ những ngừơi quan tâm   gởi đến những mănh đời rách nát đau khổ ngoài kia.   Hy vọng Thanh Trúc có thể tạm chấm dứt loạt bài này tại đây, và xin quí vị nhớ giùm Thanh Trúc những con số như thế này.

Linh mục Martino : Năm 2004 khi chương tŕnh của Đài NBC họ làm th́ có 37 em được giải cứu, hầu hết là Việt Nam. Đài truyền h́nh NBC rất là có thế cho nên họ làm qua Bộ Ngoại Giao của Hoa Kỳ, với lại Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Kampuchea, mà chỉ cứu được 37 em. Nhưng mà trong khi đó Bà Bộ Trưởng Phụ Nữ Kampuchea trả lời phóng viên Đài NBC là có khoảng 30 ngàn em. Thưa quư vị, 37 em được giải cứu trên 30.000 em!

Thanh Trúc : Ba chục ngàn không phải là con số nhỏ.

Linh mục Martino : Cái đau khổ hơn là ḿnh biết được trong ba chục ngàn em đó hầu hết là các trẻ em người Việt Nam, những người cùng tiếng nói với ḿnh. Và câu hỏi của chúng ta là chúng ta có thể làm được ǵ cho các em.

Một bà cụ 63 tuổi ở Oakland (California) email cho ḿnh và nói: "Sau khi nghe trên Đài Á Châu Tự Do th́ con liên tưởng như vầy Cha ơi: Hai ngàn năm sau con cái của Chúa cũng bị quân dữ kéo chân tay ra cột vào thành giường đánh đập, hành hạ và chà đạp. Ôi, những niềm đau không thể tả được, Cha ơi!"

Thanh Trúc : Như linh mục Martino từng thưa cùng quí vị, là nghe để biết, để thương, để hiểu, và để xem ḿnh có thể làm được ǵ, chứ không phải để nhắc măi một câu chuyện buồn để cào cấu măi vào một vết thương chưa lành.

Linh mục Martino : Tức là chúng ta tiếp tục đồng hành chứ chúng ta đừng có đóng kín lại, coi như chuyện đó nó đă qua rồi. Và cuối cùng qua tiếng nói của chúng ta, một ngày nào đó các em cũng sẽ được giải thoát. Cảm ơn chị Thanh Trúc. Và xin chào quư vị.

TIẾP TỤC LÊN ĐƯỜNG

Tài liệu thống kê cho biết dân số trên thế giới là 6 tỉ người, trong đó có khoảng 2,8 tỉ sống với lợi tức trung b́nh dưới 2 Mỹ kim mỗi ngày và 1,2 tỉ sống với lợi tức dưới 1 Mỹ kim mỗi ngày.

T́nh trạng tại châu Phi c̣n bi thảm hơn: Châu Phi gồm 54 quốc gia với số dân khoảng 900 triệu người, nằm trên diện tích khoảng 30 triệu km2, và là châu lục lớn thứ 3 thế giới. Mặc dù là châu lục có nhiều tài nguyên quư, nhưng châu Phi vẫn là châu lục nghèo nhất trên thế giới. Trong số 48 quốc gia nghèo nhất mà Liên Hiệp Quốc công bố th́ châu Phi có đến 33 nước!

Ấn độ tuy là một nước lớn đă có bom nguyên tử, nhưng tài liệu của Ngân Hàng Thề Giới cho biết Ấn Độ đang có đến 456 triệu người nghèo, 41,6% dân sống dưới mức 1,25 Mỹ kim mỗi ngày. Số người có lợi tức dưới 2 USD một ngày chiếm 97,5% dân số, tức hơn 900 triệu người! Ấn Độ có khoảng 40 triệu công nhân, đa số là người Dalit, đang phải làm việc trong t́nh trạng như nô lệ để trả những món nợ do các thế hệ trước đă mắc!

Về Việt Nam, trong một cuộc phỏng vấn dành cho báo Lao Động, ông Myoung-Ho Shin, Phó Chủ Tịch Ngân Hàng Phát Triển Á Châu cho biết hiện nay ở Việt Nam có rằng 4 thành phần tiếp tục bị nghèo đói đe dọa là: nông dân, người sắc tộc, thành phần thấp kém về kinh tế và kiến thức, và thành phần đang có mức sống sát mức nghèo đói.

Bản tin về Nhóm Bông Hồng Xanh đi giúp đỡ các em học sinh nghèo ở Kênh 1, Tân Hiệp, Kiên Giang, vào tháng 8 vừa qua đă cho chúng ta thấy rơ nét hơn cái nghèo ở Việt Nam.

Bản tin cho biết 20 em học sinh được tập trung tại một ngôi nhà tranh vách đất. Mỗi em được một phong b́ tiền như nhau nhưng hoàn cảnh của chúng lại rất khác nhau: có em bố bỏ đi, mẹ buồn không thiết làm ăn, con cái th́ trông cầm chừng; có em cha mẹ lên thành phố làm ăn, để mấy đứa con cho bà ngoại; c̣n ba anh em nhà kia th́ đứa lớn bị bệnh về máu không được ra nắng, đứa thứ hai thần kinh không ổn, chỉ có đứa thứ ba bị cái nhọt ở đỉnh đầu là được đi học; một em khác gia đ́nh có hai công đất, phải bán đi một công v́ bố bị bệnh; c̣n lại là những em có bố mẹ đi làm mướn v́ không có đất.

Khi Nhóm ra về th́ được điện thoại yêu cầu giúp một trường hợp đặc biệt, đó là có một gia đ́nh kia, bà mẹ thường đi mót lúa, chồng mới chết, sống cùng ba đứa con nhỏ trên một cái ghe vá chằng vá đụp ở ven sông. Tuy nhiên, Nhóm không thể đến nơi đó được v́ phương tiện của Nhóm không c̣n. Chuyến đi kết thúc không sôi nổi, không ồn ào và không có cả một lời hứa nào.

Trước những hoàn cảnh như thế, có hàng chục ngàn nhóm trên thế giới đă lên đường đi giúp những người bất hạnh. Riêng người Việt hải ngoại, mặc dầu bị ngăn chận bởi những tư tưởng chính trị cực đoan, hàng chục nhóm đă trở về giúp những người bất hạnh trên quê hương ḿnh.

Trong Thư Chung nh́n lại bối cảnh cộng đoàn Dân Chúa, Hội Đổng Giám Mục Việt Nam đă nói:

“Ta không nh́n những vấn đề kinh tế, chính trị, xă hội, giáo dục như những kẻ đứng ngoài cuộc, nhưng nhận đó là những vấn đề của ta và chủ động góp phần giải quyết, hầu cho mọi người được sống và sống dồi dào. Ta không thể thờ ơ với những chương tŕnh phát triển cũng như t́nh trạng nghèo đói và những tệ nạn xă hội, bởi v́ ta là thành viên của cộng đồng dân tộc với tất cả quyền lợi và nghĩa vụ."

Nhân mùa Giáng Sinh, chúng ta hăy nghe tiếng gọi của người chủ quản thành Jerusalem: Mặc cho mọi sự, chúng ta hăy đi tới chuồng ḅ như các mục tử.

Lữ Giang

              [ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 12/29/08