PHẦN THỨ NH̀

CÁC BẬC SIÊU PHÀM Ở MIỀN THẤT SƠN

 

 

CHƯƠNG V

 

LƯỢC SỬ (1)

ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ

GS Nguyễn Văn Hầu.

 

 

A. Chữa Bịnh

 

Nhiều bịnh dị kỳ, nhiều bịnh tà, bịnh điên hoặc bịnh nan y đă được Đức Thầy chữa lành hẵn, chẳng khác nào Đức Chúa Giêsu hay Đức Phật Thầy Tây An thuở xưa. V́ vậy mà số người đến xin trị bịnh càng ngày càng đông. Kẻ ở xa xôi như Sài G̣n, Chợ Lớn, Gia Định, Bạc Liêu, Sóc Trăng, cũng như mấy người những tỉnh gần (Long Xuyên, Sa Đéc, Rạch Giá, Cần Thơ, Vĩnh Long), đua nhau đến nhờ Ngài trị bịnh. Nhà của Đức Ông và Đức Bà không bao giờ ngớt khách.

 

Phương pháp của Đức Thầy dùng để trị bịnh không có chi phiền phức. Tùy theo người bịnh, Ngài cho uống nước lă, cho phép huệ linh bằng dây chuối hoặc bằng chỉ xe nhiều tao gọi là "niệt", cho bùa uống bằng giáy nhựt báo hay giấy vàng, cho uống thuốc thang bằng vài thứ lá cây (lá xoài, lá ổi, lá mít, lá bưởi, v.v...) hoặc vài thứ bông (bông trang, bông vạn thọ) hay vài thứ rễ (rễ chanh, rễ cḥi ṃi).

 

Điều đáng đẻ ư là mỗi khi trị bịnh cho người nào là Ngài khuyên họ nên niệm Phật tưởng Trời và van vái Thần Thánh, tin tưởng các đấng Thiêng liêng, bởi v́ "Thành ḷng nước lă nên hồ. Hữu tâm chí đức cam lồ Phật ban".

 

Số người được Đức Thầy chữa bịnh kể sao cho xiết! Chỉ nhắc lại vài trường hợp đặc biệt dưới đây cũng đủ làm cho giới y học suy nghĩ nhiều:

 

1. Chữa bịnh trùng ở Hưng Nhơn.

Ai ở vùng Hưng Nhơn, Hoà Hảo và Phú An cũng biết rằng gia quyến ông Hương chủ Hùng ở làng Hưng Nhơn rất lấy làm khổ tâm vô phước bởi v́ 31 người trong gia tộc đều chết yểu v́ bịnh "trùng". Bịnh nầy do hồn ma về nhập xác bà con phá khuấy, làm đau ốm để cướp hồn! Thầy Sanh ở làng Hiệp Xương và ông Đức Minh ở núi Cấm cũng phải bó tay chịu là bất lực.

 

Những pháp sư nào cao tay ấn mà lại đây chữa bịnh th́ sẽ thấy. Thay v́ sợ sệt trước mặp pháp sư, người bịnh "lên" liền. Pháp sư nào cả gan dám động tới cái tran thờ bà Phạm Thị Hiền là "chúa trùng" của gia quyến nầy th́ lập tức bị ngă lăn, chết giấc!

 

Muốn làm chấn đông dư luận mấy vùng lân cận, Đức Thầy nhất định chữa cho người con gái của ông Hùng hiện đang mắc chứng bịnh ác nghiệt này. Ngài bèn lấy vành thúng vấn vải tây đỏ ở ngoài, làm một cái "càn khôn quyện" bảo ông Ngô Ngọc Chơn đem tṛng vào đầu người bịnh (lúc ấy đă được đem ra nhà bà Hai Đào ở Ḥa Hảo). Tức th́ cô gái này riu ríu đi ngay lại nhà Đức Ông.

 

Thuở ấy, Đức Ông thấy có nhiều sự thượng đồng, cỡi xác, nên chưa hoàn toàn tin tưởng vào Đức Thầy. V́ vậy Đức Ông rầu buồn lắm và không bằng ḷng chữa bịnh tại nhà. Đức Thầy phải gởi bịnh nhơn tại nhà bà Hai Đào, rồi mỗi bửa người bịnh đi lại cho Đức Thầy chữa.

 

Khi cô gái này đến, Đức Thầy ra sân giậm chơn kêu: "Mấy ông lục ở đâu?" Một chập sau, như được tin vô tuyến truyền thanh, mấy phần xác ông lục ở các vùng lân cận hối hả chạy đến. Đức Thầy quất roi điều binh khiển tướng sai mấy ông lục vô chữa bịnh. Ngài lấy dây chuối làm bùa đeo và lấy nước lă cho bịnh nhơn uống.

Thế là cô gái này được lành mạnh.

 

Cô ở lại Ḥa Hảo ba bửa rồi lại nhà cảm tạ và từ giă Đức Thầy. Nhưng, vừa tới cửa, cô ta "lên"kại. Th́ ra, trong lúc đi ngang qua một vũng nước, cô ấy ngó vào, thành ra v́ tinh thần c̣n yếu nên bị "Đàng Bố" nhập vào khuấy phá!

 

Đến đây chúng tôi xin mở dấu ngoặc dể kể lại chuyện Đàng Bố mà Đức Thầy đă kể cho nghe.

 

Đàng Bố là một trong những tướng sĩ nhà Minh bị quân Thanh uy hiếp nên phải trốn sang Việt Nam, đậu thuyền tai Đà Nẳng. Vua ta không bằng ḷng cho trú ngụ tại đó và ra lệnh cho xuôi thuyền vào vùng Phú Quốc. Đàng Bố, sau khi được yên thân bèn trở về Tàu dắt bè lũ của hắn qua để toan mưu xâm chiếm Việt Nam. Chàng ta bị bắt và đem ra giết. Vốn là một phù thủy đại tài, Đàng Bố bèn dùng pháp thuật của ḿnh để tự vệ nên triều đ́nh giết y không được. Sau có người biết chuyện, mách rằng nên đem y xuống nước mới xử trảm được. Chàng ta vong mạng bởi các xử ấy. Tuy vậy, hồn c̣n phẩn uất nên vẫn theo phá khuấy, làm dật dờ, đau ốm, xanh xao những phụ nữ yếu tinh thần đi tắm hoặc giặt quần áo dưới sông.

 

Bây giờ chúng tôi xin đóng dấu ngoặc lại để nói tiếp vụ con gái Hương chủ Hùng bị Đàng Bố nhập.

 

Thấy vậy, Đức Thầy  bèm kêu ông Ngô Ngọc Chơn, tục gọi "Đạo Năm" lại để sai "tướng núi" trị bịnh này. "Sơn thần độc tướng" nghe lịnh Đức Thầy liền "vào" chữa bịnh cho cô gái này bằng cách đánh vơ với Đàng Bố. Đàng Bố chạy đi mất. Nhưng sau khi đó, tay "chúa trùng" Phạm Thị Hiền lại kéo "binh âm" đến! Đức Thầy phải ra sức với họ một hồi. Sau khi "binh gia" của Phạm Thị Hiền rút mất, Đức Thầy đem linh phù bằng giấy vàng bạc  để trên tran thờ của Phạm Thị Hiền và trên bàn thông thiên, bảo Phạm Thị Hiền quy y đầu Phật. Xong xuôi, Đức Thầy ra lịnh dẹp miếu Thổ thần, đem tran khánh tại nhà ông Hùng xuống đốt hết.

 

Thế rồi từ năm 1939 đến nay, cô gái này vẫn manh giỏi như thường. Trong thân quyế ông Hùng, mọi người đều quy y đầu Phật và không c̣n ai đau bịnh tùng nữa.

.

2. Chữa bịnh tê liệt, thổ tả.

 

Danh tiếng Đức Thầy càng vang lừng th́ bịnh nhơn càng đến nhiều. Bữa nọ, một người đau bịnh hết sức trầm trọng (ngồi dậy không nổi, thổ tả liên miên) được chở lại. Đức Bà tỏ ư không vui v́ sợ e Đức Thầy làm không xong. Vả lại, ai mà chẳng nhờm gớm sự do dáy?

 

Đức Thầy bèn lên nhà trên, ra trước bàn Phật, nghiêm ḿnh hét: "Quan Thượng Đẳng Đại Thần! Hết...!" Ở nhà dưới, người bịnh lồm cồm ngồi dậy, riu ríu đi xuống ghe, rồi lần lần dt ứBnhị>

 

3. Chữa bịnh ngoài da.

 

Ông Tạ Quốc Bửu, cựu Hương Cả làng Hoà B́nh, Bạc Liêu mắc không biết chứng bịnh ǵ mà phân nửa cái mặt nổi sần lên và lở như lác. Nhiều phưong thuốc Đông, Tây đă dùng mà không hết bịnh.

 

Lúc Đức Thầy ở tại nhà ông Hương Bộ Thạnh (làng Nhơn Nghĩa, tỉnh Cần Thơ), ông cả Bửu có đến viếng Ngài. Đức Thầy chỉ cho ông uống một ly nước lă. Vài ngày sau, mặt ông liền da như xưa. Cách một ít lâu, ông Ngô Phong Điều (Hội đồng Điều) ở Bạc Liêu lên thăm Đức Thầy. Thấy ông, Đức Thầy liền hỏi: "Ông cả Bửu đă lành bịnh rồi phải không?"

 

4. Chữa bịnh dư ruột.

 

Bà Chung Bá Khánh, tín đồ ở Bạc Liêu, đau bịnh dư ruột. Bác sĩ Cao Triều Lợi bảo phải lên Sài G̣n mổ ngay lập tức.

 

Khi đến Sài G̣n, bà nằm nhà thương Saint Paul. Mấy vị bác sĩ ở đây đều công nhận là bịnh dư ruột và phải mổ. Người ta tiêm thuốc cho gom mủ đặng bữa sau mổ.

 

Lúc ấy (1943), Đức Thầy ở Sài G̣n hay được bèn phái người vào thăm bà Khánh và gởi cho một trái cam, dặn rằng ăn hết trái cam này th́ hết bịnh. Thần diệu thay! Bữa sau cái quầng đỏ có gom mủ nơi bụng hôm ua biến mất tiêu! Thế là bà khỏi bị mổ và lành mạnh như thường trong khi các vị bác sĩ bóp trán nghĩ suy, băn khoăn tự hỏi!

 

5. Chữa bịnh câm

 

Đức Thầy lại c̣n trị được bịnh câm mơí là thần kỳ chớ!

 

Số là lúc Đức Thầy c̣n ở B́nh Ḥa (Miền Đông), Ngài có làm cho một đứ trẻ gái hết câm. Đứa bé này (là cháu của ông chủ nhà mà Ngài tạm trú) đă bốn tuổi rồi  mà nó không biết nói chuyện. Nó chỉ biết "ư, ư" mà thôi!

 

Muốn đền ơn ông chủ nhà, Đức Thầy nhứt định chữa bịnh cho nó. Bữa nọ, Ngài lấy roi dọa nó, chận đón nó. Sợ quá, nó chạy vô kẹt bồ lúa. Đức Thầy hét lớn làm ch nó hoảng kinh la lên, và tiếng nói đầu tiên của nó là tiếng kêu "má". Sau khi đó th́ nó biết nói luôn. Nó biết kêu máy bay bằng những phi cơ của quân đội Pháp bay ngang qua đó.

 

Mẹ đứa trẻ mừng vui chẳng xiết và nói: "Ông Tư giỏi quá!"

 

- Không phải, Đức Thầy đáp lại, tại nó sợ tôi, và cũng tại thiếm không biết cách dạy nó.

 

Ngoài những chứng bịnh trên đây, Đức Thầy c̣n dùng huyền diệu để bịnh nhơn bỏ (cai) á phiện và rượu cho những người ghiền hai độc dược này (người bị bịnh chỉ van vái Phật Trời và uống nước lă).

 

Về việc trị bịnh, Đức Thầy có cho biết rằng bây giờ trị bịnh bằng cách cho giấy vàng cũng chưa mấy ǵ thần hiệu. Ngày sau chỉ rảy nước vào mặt người bịnh là đủ và như thế mới kịp! Độc giả nên suy nghiệm lời tiên tri nầy ...

 

Đọc đến đây, chắc có người sẽ tự hỏi: Tại sao Đức Thầy không dùng toàn huyền diệu của tiên gia để trị bịnh "trùng"  ở Hưng Nhơn mà lại lập đàn bố trận  như một ông đạo sĩ (thầy pháp) hay một nhà phù thủy?

 

Sở dĩ Ngài phải làm như thế là v́ có vậy mới kích thích được tính háo kỳ của quần chúng, thường "trông cho lâm bịnh dị kỳ nó coi", mới lôi cuốn họ tới cho đông để tùy duyên hoá độ. Vả lại, có làm như thế mới giúp sức cho sự tin tưởng của người ít thiện căn và mới làm cho nhà chức trách Pháp thời ấy lầm tưởng Đức Thầy chỉ là một đạo sĩ hay một thầy phù thủy mà không vội làm khó dễ cho Ngài. Chớ thật ra, nếu người đau hay kẻ nuôi bịnh (trường hợp cha mẹ nuôi con đau ốm) có đủ sức tin nơi sự ủng hộ của các đấng Thiêng Liêng th́ họ chỉ tự lấy giấy vàng uống với nước lă sau khi khấn vái là được rồi. (Có mang bịnh tật vào thân, Giấy vàng xé nhỏ vái Thần độ vô).

 

Thế mà có nhiều người không chịu hiểu như vậy. Họ cố nài nĩ Đức Thầy mó tay vào những mảnh giấy vàng đă rọc sẵn hoặc "chứng" vào mớ giấy vàng này (bằng cách ngó sơ qua) mới được. Một vài khi chúng tôi thấy Đức Thầy tỏ vẻ bức rức v́ có một số tín đồ không hiểu ư nghĩa lời dặn bảo của Ngài.

 

Chính Ngài đă nói với chúng tôi rằng, có hai hạng ngưới đau: người th́ đau căn, kẻ lại đau quả. Đau căn th́ chữa được chớ đau quả th́ không có ông thầy nào trị nổi khi quả báo đă mùi (karma mur). 

 

GS Nguyễn Văn Hầu.

(C̣n tiếp)

 

CHÚ THÍCH:

 

(1) XIN LƯU Ư: Đây chỉ là LƯỢC SỬ của Đức Thầy. T́m đọc quyển "Tiểu sử của ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ" đầy đủ hơn.

[ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 10/29/08