Nguyên văn

Bài Phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ

George W. Bush

tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu

 

            Ngày 5 tháng 6, 2007

            Kính thưa Tổng Thống IIves, Bộ Trưởng Ngoại Giao Schwarzenberg và Quư khách danh dự.

            Laura và tôi rất vui được trở lại Prague, và chúng tôi tri ân sự chào mừng nồng hậu của Qúy vị tại sảnh đường lịch sử này. Ngày mai, tôi sẽ tham dự Thượng đỉnh G-8, nơi mà tôi sẽ gặp gỡ các nhà lănh đạo của những nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới. Trưa nay, tôi đang đứng cùng những con người nam nữ là đại diện cho một sức mạnh c̣n vĩ đại hơn – sức mạnh của lương tâm nhân loại.

            Hiện diện trong căn pḥng này là những nhà đối kháng và hoạt động dân chủ từ 17 quốc gia thuộc năm đại lục. Qúy vị theo những truyền thống khác nhau, thực hành những niềm tin khác nhau, và đương đầu với những thử thách khác nhau. Nhưng Qúy vị đă đoàn kết trong một xác tín vững chắc rằng: tự do là quyền bất khả thương lượng của mỗi con người nữ nam già trẻ, và con đường dẫn đến một nền ḥa b́nh trường cửu trong thế giới của chúng ta chính là tự do (Vỗ tay).

            Hội nghị này đă do sáng kiến của ba nhà ủng hộ tự do vĩ đại trong thời đại chúng ta: Jose Maria Aznar, Vaclav Havel, và Natan Sharansky. Tôi cám ơn họ đă mời tôi đến ngỏ lời với cử tọa đầy nguồn cảm hứng này, và để chứng tỏ cho thế giới thấy rằng một cá nhân với sự trong sáng tinh thần và ḷng dũng cảm có thể thay đổi tiến tŕnh của lịch sử.

            Thật là xứng hợp việc chúng ta gặp nhau tại Cộng Ḥa Tiệp – một quốc gia nằm ở trung tâm Âu Châu đă chiến đấu cho tự do trên lục địa này. Chín thập niên trước đây, Tomas Masaryk đă công bố nền độc lập của Tiệp Khắc dựa trên “lư tưởng dân chủ hiện đại.” Nền dân chủ đó đă bị gián đoạn, đầu tiên là bởi Quốc xă và kế đến là bởi Cộng Sản, những kẻ đă cướp chính quyền trong một cuộc đảo chánh ô nhục, để lại cái chết của Bộ Trưởng Ngoại Giao ngay tại sân của ṭa nhà này.

            Xuyên qua đêm dài cuộc chiếm đóng của Sô Viết, khuôn mặt đích thực của quốc gia này đă không bao giờ bị ngờ vực. Thế giới đă thấy khuôn mặt đó trong những cuộc cải cách của Mùa Xuân Prague và những yêu sách đúng đắn của Hiến Chương 77. Những nỗ lực này đă bị đáp trả bằng xe tăng, dùi cui và bắt bớ của mật vụ. Nhưng bạo lực đă không thể có tiếng nói sau cùng. Năm 1989, hằng ngàn người đă tụ họp tại Quảng trường Wenceslas để đ̣i tự do của họ. Những nhà hát như Magic Lantern đă trở thành sở chỉ huy cho những nhà đối kháng. Các công nhân đă rời bỏ xưởng để ủng hộ một cuộc đ́nh công. Và chỉ trong vài tuần, chế độ đă sụp đổ. Từ một tù nhân nhà nước, Vaclav Havel đă trở thành lănh đạo quốc gia. Và dân tộc Tiệp Khắc đă giựt sập Bức Màn Sắt bằng cuộc Cách Mạng Nhung.

            Khắp Âu Châu, nhiều quang cảnh tương tự cũng đă xảy ra. Tại Ba Lan, một phong trào khởi sự từ một xưởng đóng tàu đă giải phóng dân chúng cả một quốc gia. Tại Hungary, nhiều tang nhân đă tụ tập tại Quảng Trường Các Anh Hùng để chôn cất một nhà cải cách vừa bị giết và đồng thời chôn luôn cả chế độ Cộng sản của họ. Tại Đông Đức, nhiều gia đ́nh đă tụ tập để cầu nguyện và đă t́m thấy sức mạnh để giật sập một bức tường. Chẳng bao lâu sau, nhiều nhà hoạt động đă nổi lên từ những gác xép và hầm nhà thờ để giành lại các con đường của Bulgaria, Romania, Albania, Latvia, Lithuania, và Estonia. Hiệp Ước Vác-xa-va đă bị tan ră một cách ôn ḥa trong chính căn pḥng này. Và sau bảy thập niên đàn áp, Liên bang Sô viết chấm dứt tồn tại.

            Đằng sau những thành quả đầy kinh ngạc ấy là sự chiến thắng của tự do trong cuộc chiến các ư tưởng. Người cộng sản đă có một ư thức hệ đế quốc cho rằng ḿnh biết các chiều hướng của lịch sử. Nhưng sau cùng, nó đă bị khuất phục bởi những con người b́nh thường muốn sống cuộc đời của họ, muốn thờ phượng Thượng Đế của họ, và muốn nói sự thật cho con cái của họ. Người cộng sản có sự cai trị tàn khốc của Brezhnev, Honecker và Ceausescu. Nhưng sau cùng, nó đă không địch được tầm nh́n của Walesa và Havel, sự thách thức của Sakharov và Sharansky, sự kiên quyết của Reagan và Thatcher, chứng từ vô úy của (Giáo Hoàng) John Paul. Từ kinh nghiệm này, một bài học rơ ràng đă xuất hiện: Tự do có thể bị kháng cự hoặc tŕ hoăn, nhưng Tự do không thể bị từ chối.

            Trong những năm sau ngày giải phóng, các quốc gia Trung và Đông Âu đă trải qua một cuộc chuyển tiếp khó khăn sang nền dân chủ. Các nhà lănh đạo đă phải tiến hành nhiều cải cách cứng rắn cần để gia nhập NATO và Liên Âu. Các công dân đă giành lại tự do trong vùng Balkans và xa hơn nữa. Hiện nay, sau nhiều thế kỷ chiến tranh và đau khổ, đại lục Âu Châu cuối cùng đă sống trong ḥa b́nh. 

            Cùng với thời đại mới này, nhiều đe dọa mới cho tự do cũng đă đến. Trong những góc tối tăm và hà khắc của thế giới, trọn nhiều thế hệ đă lớn lên không có tiếng nói đối với chính quyền của họ và không có hy vọng ǵ ở tương lai của họ. Cuộc sống bị đàn áp như thế đă tạo nên oán hờn sâu sắc. Và đối với nhiều người, oán hờn bùng nổ thành chủ nghĩa cấp tiến, cực đoan và bạo động. Thế giới đă chứng kiến hậu quả ngày 11-09-2001, khi những tay khủng bố có căn cứ tại Afghanistan đă gửi 19 tên quyết tử để giết gần ba ngàn người vô tội tại Hoa Kỳ.

            Đối với vài người, cuộc tấn công này chỉ đ̣i một đáp trả hạn hẹp. Trên thực tế, vụ việc ngày 11-09 là bằng chứng của một mối nguy hiểm rộng lớn hơn nhiều --một phong trào quốc tế của những kẻ cực đoan Hồi Giáo bạo động đang đe dọa nhân dân tự do ở khắp nơi. Tham vọng của những kẻ cực đoan là xây dựng một đế quốc chuyên chế phủ trùm các vùng đất Hồi Giáo nay cũng như xưa, bao gồm nhiều phần của Âu Châu nữa. Chiến lược của họ nhằm đạt mục tiêu ấy, là làm cho cả thế giới hoảng sợ tới độ phải đầu hàng bằng một chiến dịch khủng bố giết người tàn bạo.

            Để đối phó với kẻ thù này, Hoa Kỳ và các đồng minh đă tấn công với toàn bộ lực lượng quân đội, t́nh báo và cảnh sát. Tuy nhiên, trận đấu này không chỉ là một cuộc xung đột quân sự. Như Chiến Tranh Lạnh, nó là một cuộc chiến ư thức hệ giữa hai quan điểm hoàn toàn khác nhau về nhân loại. Một bên là những kẻ cực đoan hứa hẹn thiên đàng, nhưng thực hành một lối sống công khai đánh đập và đàn áp phụ nữ cũng như ôm bom tự sát. Bên kia là đại đa số những con người nam nữ ôn ḥa - kể cả hằng triệu tín đồ Hồi Giáo - vốn tin rằng mỗi nhân mạng đều có phẩm cách và giá trị mà không một quyền lực nào trên trái đất có thể lấy đi.

            Vũ khí mạnh nhất trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa cực đoan không phải là đạn hay bom mà là tiếng gọi phổ quát của tự do. Tự đo là thiết định của Tạo Hóa và là khát vọng của mọi tâm hồn. Tự do là cách tốt nhất để phát huy óc sáng tạo và tiềm năng kinh tế của một quốc gia. Tự do là con đường duy nhất của xă hội dẫn đến công lư. Và tự do của con người là cách thế duy nhất để đạt được nhân quyền.

            Mở rộng tự do không chỉ là một mệnh lệnh luân lư mà c̣n là con đường thực tế duy nhất để bảo vệ nhân dân chúng ta về lâu về dài. Nhiều năm về trước, Andrei Sakharov từng cảnh báo rằng một quốc gia không tôn trọng các quyền của nhân dân ḿnh th́ sẽ không đáp ứng các quyền của những quốc gia lân cận. Lịch sử chứng minh rằng Andrei Sakharov có lư. Những chính phủ chịu trách nhiệm với nhân dân của ḿnh th́ không tấn công lẫn nhau. Các nền dân chủ xử lư các vấn đề thông qua phương thức chính trị, thay v́ đổ tội cho những con dê tế thần bên ngoài. Giới trẻ có thể công khai bất đồng với lănh đạo của họ sẽ ít có khả năng đi theo những ư thức hệ bạo động. Và những quốc gia tôn trọng tự do của nhân dân ḿnh sẽ không ủng hộ những kẻ cực đoan - họ sẽ liên kết cùng nhau để đánh bại chúng.

            V́ tất cả những lư do này, Hoa Kỳ cam kết thăng tiến tự do và dân chủ như là phương cách to lớn để chống lại đàn áp và cực đoan (Vỗ tay). Và chúng tôi có một mục tiêu mang tính lịch sử trước mắt. Trong diễn văn khai mạc nhiệm kỳ hai của ḿnh, tôi đă hứa đưa Hoa Kỳ đạt tới mục tiêu tối hậu là chấm dứt nạn độc tài trên thế giới. Vài người đă nói rằng việc ấy khiến tôi đủ tiêu chuẩn trở thành một “tổng thống đối kháng”. Nếu tranh đấu v́ tự do trên thế giới biến tôi thành nhà đối kháng, th́ tôi hănh diện mang danh hiệu này (Vỗ tay).

            Hoa Kỳ theo đuổi nghị tŕnh tự do bằng nhiều cách – có cách nghe được và thấy được, có cách im lặng và ẩn giấu. Việc chấm dứt chuyên chế bạo ngược đ̣i hỏi sự hỗ trợ đối với các lực lượng của lương tâm vốn phá hoại ngầm các xă hội áp bức từ bên trong. Nhà đối kháng Xô viết Andrei Amalrik đă so sánh một nhà nước độc tài như một người lính luôn luôn chĩa súng vào kẻ thù – cho đến khi rốt cục mỏi tay và tù nhân trốn được. Vai tṛ của thế giới tự do là tạo áp lực lên cánh tay những tên bạo chúa của thế giới – và tăng cường sức mạnh cho những tù nhân đang cố gắng đẩy nhanh sự sụp đổ của tên bạo chúa này.

            V́ vậy tôi đă đích thân gặp gỡ các nhà đối kháng và hoạt động dân chủ từ một số nền độc tài tồi tệ nhất của thế giới -- bao gồm Belarus, Miến Điện, Cuba, Bắc Hàn, Sudan và Zimbabwe. Tại hội nghị này, tôi trông mong được gặp những nhà đối kháng khác, bao gồm một số từ Iran và Syria. Một trong những nhà đối kháng này là Mamoun Homsi. Năm 2001, ông ấy, một thành viên độc lập của quốc hội Syria, đă công bố một tuyên ngôn đ̣i hỏi chính quyền phải khởi sự tôn trọng nhân quyền. V́ hành vi hoàn toàn ôn ḥa này, ông đă bị bắt và bị cầm tù nhiều năm cùng với nhiều nhà ủng hộ vô tội khác cho một Syria tự do.

            Một nhà đối kháng khác tôi sẽ gặp tại đây là Rebiyah Kadeer của Trung Hoa, những đứa con trai của bà đă bị cầm tù v́ lư do, mà theo chúng tôi nghĩ, là để trả thù những hoạt động tranh đấu cho nhân quyền của bà. Tài năng của những con người nam nữ như Rebiyah là tài nguyên lớn lao nhất của quốc gia họ, giá trị gấp nhiều lần vũ khí của quân đội hoặc dầu hỏa dưới ḷng đất. Hoa Kỳ kêu gọi những quốc gia đang bóp nghẹt đối kháng hăy chấm dứt đàn áp, hăy tin tưởng nhân dân, và tôn trọng quyền tự do mà công dân của họ đáng hưởng. (Vỗ tay).

            Có nhiều nhà đối kháng không thể tham dự với chúng ta được v́ họ đang bị cầm tù hoặc quản chế tại gia một cách bất công. Tôi trông mong cái ngày mà một hội nghị như thế này sẽ có mặt ông Alexander Kozulin của Belarus, bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện, ông Oscar Elias Biscet của Cuba, cha Nguyễn Văn Lư của Việt Nam, ông Ayman Nour của Ai Cập. (Vỗ tay) Con gái của một trong những nhà đối kháng ấy hiện có mặt trong căn pḥng này. Tôi muốn nói với cô ấy và với mọi gia đ́nh của họ rằng: tôi tri ân ḷng dũng cảm của Qúy vị. Tôi cầu nguyện cho Qúy vị được ơn an ủi và sức mạnh. Và tôi kêu gọi hăy trả tự do cho những người thân yêu của Qúy vị vô điều kiện và ngay lập tức. (Vỗ tay).

            Trong con mắt của Hoa Kỳ, những nhà đối kháng dân chủ hôm nay là những lănh đạo dân chủ của ngày mai. V́ vậy chúng tôi đang tiến hành nhiều bước mới để củng cố sự hỗ trợ của chúng tôi. Chúng tôi vừa thành lập Qũy Bảo Vệ Nhân Quyền để trợ cấp cho việc bảo vệ pháp lư và chi tiêu y tế cho những nhà hoạt động đă bị các chính quyền đàn áp bắt giữ hay đánh đập. Tôi mạnh mẽ ủng hộ Hồ Sơ Prague mà hội nghị của Quư vị dự trù sẽ ấn hành, với tuyên bố rằng “việc bảo vệ nhân quyền có tính quyết định đối với ḥa b́nh và an ninh quốc tế”. Chia xẻ các mục tiêu của tuyên ngôn này, tôi đă yêu cầu Ngoại Trưởng Rice chỉ thị cho mỗi Đại sứ Hoa Kỳ tại những quốc gia thiếu tự do: Phải t́m và gặp những nhà hoạt động cho dân chủ. T́m đến những ai đ̣i hỏi nhân quyền. (Vỗ tay).

            Những ai đang sống dưới chính thể chuyên chế cần biết rằng họ không bị lăng quên. Người Bắc Hàn đang sống trong một xă hội khép kín, nơi mà đối kháng bị đàn áp khốc liệt, và họ bị cắt đứt liên hệ với anh chị em của họ ở miền Nam. Người Iran là một dân tộc vĩ đại có quyền vạch hướng cho tương lai chính ḿnh, nhưng tự do của họ đă bị khước từ bởi một nhúm cực đoan theo đuổi vũ khí nguyên tử, ngăn chặn quốc gia họ đạt đến vị trí thích đáng của nó giữa những quốc gia thịnh vượng. Người Cuba hết sức cần tự do – và v́ quốc gia ấy đang tiến vào một giai đoạn chuyển tiếp, chúng ta phải nhất định đ̣i tự do bầu cử, tự do ngôn luận và tự do hội họp. (Vỗ tay) Và tại Sudan, tự do bị từ chối và các nhân quyền cơ bản bị vi phạm bởi một chính quyền đang theo đuổi chính sách diệt chủng với chính công dân của họ. Thông điệp của tôi gởi tới những ai đang đau khổ dưới chính thể chuyên chế là: Chúng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đàn áp các bạn. Chúng tôi sẽ luôn luôn ủng hộ tự do của các bạn. (Vỗ tay)

            Tự do cũng đang bị tấn công tại nhiều quốc gia đă chứng tỏ có vài tiến bộ. Tại Venezuela, các lănh đạo được bầu đă nại đến chủ nghĩa dân túy nông cạn để tháo gỡ các định chế dân chủ và gia tăng việc nắm chặt quyền lực. Chính phủ Uzbekistan tiếp tục bịt miệng những tiếng nói độc lập bằng cách tống ngục những nhà hoạt động nhân quyền. Và Việt Nam gần đây đă bắt giữ và cầm tù nhiều nhà hoạt động tôn giáo và chính trị ôn ḥa.

            Những tiến triển kiểu ấy gây ngă ḷng, nhưng có nhiều lư do hơn nữa để lạc quan. Vào đầu thập niên 1980, chỉ có 45 nền dân chủ trên trái đất. Bây giờ có tới 120 nền dân chủ - tức hiện nay nhiều người sống trong tự do hơn trước rất nhiều. Và trách nhiệm của những ai đang được hưởng những phúc lành của tự do chính là giúp những ai đang tranh đấu để thiết lập các xă hội tự do của họ. V́ thế, Hoa Kỳ đă gia tăng gần gấp đôi ngân qũy cho các dự án dân chủ. Chúng tôi đang làm việc với các đối tác của chúng tôi trong nhóm G-8 để đẩy mạnh sự thăng tiến của một xă hội công dân năng động tại Trung Đông qua những sáng kiến như Diễn Đàn cho Tương Lai. Chúng tôi đang cộng tác chặt chẽ với các nền dân chủ mới tại Ukraine, Georgia và Kyrgyzstan. Chúng tôi chúc mừng nhân dân Yemen về cuộc bầu cử tổng thống lịch sử, và nhân dân Kuwait về những cuộc bỏ phiếu trong đó phụ nữ đă có thể bầu cử và ứng cử lần đầu tiên. (Vỗ tay). Chúng tôi mạnh mẽ đứng sau nhân dân Lebanon, Afghanistan và Iraq khi họ bảo vệ những thành quả dân chủ chống lại các kẻ thù cực đoan. (Vỗ tay) Những dân tộc ấy đang chịu nhiều hy sinh lớn lao cho tự do. Họ xứng đáng được sự ngưỡng mộ của thế giới, và xứng đáng được sự hỗ trợ vững bền của chúng ta. (Vỗ tay)

            Hoa Kỳ cũng đang dùng ảnh hưởng của ḿnh để thúc đẩy những đối tác quan trọng như Ai Cập, Ả Rập Saudi và Pakistan tiến đến tự do. Các quốc gia này đă và đang đưa ra lập trường dũng cảm lẫn hành động mạnh mẽ để đương đầu với những kẻ cực đoan, cùng với nhiều bước tiến mở rộng tự do và minh bạch. Tuy nhiên, họ c̣n có một khoảng cách lớn để vượt qua. Hoa Kỳ sẽ tiếp tục áp lực những quốc gia như thế để họ mở rộng hệ thống chính trị của họ, và cho nhân dân ḿnh có tiếng nói mạnh hơn. Chắc chắn điều này tạo ra căng thẳng. Nhưng các quan hệ của chúng tôi với những quốc gia này đủ rộng và sâu để gánh chịu nó. Như các mối quan hệ của chúng tôi với Nam Hàn và Đài Loan trong Chiến Tranh Lạnh đă chứng minh, Hoa Kỳ có thể duy tŕ t́nh bạn và cùng lúc thúc đẩy một quốc gia hướng đến dân chủ. (Vỗ tay)

            Chúng tôi cũng áp dụng bài học này trong quan hệ với Nga và Trung Hoa. (Vỗ tay). Hoa Kỳ đang thiết lập những quan hệ vững mạnh với các quốc gia này. T́nh bạn của chúng tôi với họ khá phức tạp. Trong những lănh vực mà cùng chia sẻ quyền lợi, chúng tôi cộng tác với nhau. Trong những lănh vực khác, chúng tôi có những bất đồng ư kiến nặng nề. Các nhà lănh đạo Trung Hoa tin rằng họ có thể tiếp tục mở rộng kinh tế quốc gia mà không cần mở rộng hệ thống chính trị. Chúng tôi không đồng ư. (Vỗ tay). Tại Nga, các cuộc cải cách từng hứa hẹn để thêm quyền lực cho công dân đă bị trật đường rầy, với nhiều hệ quả đáng lo ngại cho sự phát triển dân chủ. Một phần của mối quan hệ tốt là khả năng nói rơ những bất đồng ư kiến giữa chúng ta. V́ thế Hoa Kỳ sẽ tiếp tục xây dựng các mối quan hệ của chúng tôi với những quốc gia này mà vẫn không từ bỏ những nguyên tắc hay giá trị của chúng tôi. (Vỗ tay)

            Chúng tôi hiểu rằng các xă hội tự do được h́nh thành theo tốc độ khác nhau tại những quốc gia khác nhau. Một đặc tính của dân chủ là phản ảnh lịch sử và các truyền thống địa phương. Tuy nhiên, có những yếu tố cơ bản mà mọi nền dân chủ đều chia sẻ -- như tự do ngôn luận, tôn giáo, tự do báo chí, hội họp; quy tắc luật pháp do các ṭa án độc lập bó buộc; quyền tư hữu; và các đảng phái chính trị được cạnh tranh trong các cuộc bầu cử tự do và công bằng. (Vỗ tay). Những quyền và định chế ấy là nền tảng của nhân phẩm, và các quốc gia đang t́m kiếm con đường riêng của ḿnh tiến đến tự do, sẽ t́m thấy Hoa Kỳ như là một bạn đồng hành trung thực.

            Mở rộng tầm với của tự do là một sứ mạng liên kết các nền dân chủ khắp thế giới. Một số đóng góp lớn lao nhất đang đến từ những quốc gia với kư ức tươi rói về chuyên chế bạo ngược. Tôi đánh giá cao sự ủng hộ của Cộng Ḥa Tiệp cho những dự án nhân quyền tại Belarus, Miến Điện và Cuba. Tôi cám ơn Đức Quốc, Ba Lan, Cộng Ḥa Tiệp, Hungary, Slovenia, Georgia, Lithuania, Estonia và Croatia v́ sự đóng góp cho Qũy Dân Chủ Liên Hiệp Quốc. Tôi tri ân sự cam kết mà nhiều nền dân chủ mới tại Trung và Đông Âu đang thực hiện đối với Afghanistan và Iraq. Tôi hiểu rằng những quốc gia này đang quyết tâm làm công việc khó khăn cần thiết để những ai muốn tự do có thể được sống trong xă hội tự do. (Vỗ tay)

            Nghị tŕnh tự do đang tác động trong mọi phương cách này. Công việc tiến hành khó khăn, và không phải sắp có thay đổi. Sẽ có những chiến thắng và thất bại, tiến triển và trở lực. Việc chấm dứt chuyên chế bạo ngược không thể hoàn tất qua đêm. Và dĩ nhiên, mục tiêu này luôn bị phê b́nh.

            Một số kẻ nói rằng chấm dứt chuyên chế độc tài có nghĩa là “áp đặt các giá trị của chúng ta” lên những người không chia sẻ các giá trị đó, hoặc là họ đang sống tại những vùng trên trái đất, nơi tự do không thể bám trụ mà! Điều này bị phản bác bởi sự kiện là mỗi khi con người được quyền lựa chọn, th́ họ chọn tự do. Chúng ta đă thấy điều ấy khi nhân dân tại Mỹ châu Latinh biến các chế độ độc tài thành các nền dân chủ, khi nhân dân Nam Phi thay thế chế độ kỳ thị chủng tộc bằng một xă hội tự do, khi nhân dân Indonesia chấm dứt sự cai trị độc đoán lâu đời của họ. Chúng ta đă thấy điều ấy khi người dân Ukrainia trong những chiếc khăn màu cam đ̣i lá phiếu của họ phải được đếm. Chúng ta đă thấy điều ấy khi hằng triệu người dân Afghanistan và Iraq thách thức quân khủng bố để bầu cử những chính quyền tự do. Tại một pḥng phiếu ở Baghdad, tôi đă xúc động trước những lời mà một người Iraq chỉ c̣n một chân nói với một phóng viên: “Tôi sẽ ḅ đến đây nếu cần.” Phải chăng dân chủ -tôi xin hỏi những kẻ phê b́nh rằng- phải chăng dân chủ đă bị áp đặt lên người đàn ông đó? Phải chăng tự do là một giá trị mà ông đă không chia sẻ? Sự thực là chỉ có những kẻ cực đoan, cấp tiến và chuyên chế mới áp đặt các giá trị của họ. (Vỗ tay)

            Và chính v́ vậy mà người cộng sản đă bóp nghẹt Mùa Xuân Prague, đă bỏ tù một kịch tác gia vô tội, đă run sợ khi trông thấy một Giáo Hoàng Ba Lan. Lịch sử cho thấy rằng cuối cùng, tự do đánh bại sợ hăi. Và được cho cơ hội, tự do sẽ đánh bại sợ hăi tại mỗi quốc gia trên trái đất. (Vỗ tay)

            Một phản bác khác: chấm dứt chuyên chế độc tài sẽ buông cương cho hỗn loạn. Những kẻ phê phán chỉ vào bạo động tại Afghanistan, Iraq hay Lebanon như là bằng chứng cho thấy tự do sẽ để người dân trong t́nh trạng kém an toàn. Nhưng hăy nh́n xem ai đang gây ra bạo động. Đó là những quân khủng bố, những kẻ cực đoan. Chẳng phải là điều trùng hợp khi họ nhắm đến những nền dân chủ non trẻ tại Trung Đông. Họ biết rằng sự thành công của những xă hội tự do là mối đe dọa chết người cho các tham vọng và cho cả sự sống c̣n của họ. Việc các kẻ thù của chúng ta đang đánh trả không phải là một lư do để nghi ngờ dân chủ. Đó là bằng chứng rằng họ nhận biết sức mạnh của dân chủ. Đó là bằng chứng rằng chúng ta đang ở trong chiến tranh. Và đó cũng là bằng chứng rằng các quốc gia tự do phải làm những ǵ cần làm để chiến thắng. (Vỗ tay)

            Tuy nhiên, vài người biện luận rằng có một mục tiêu an toàn hơn là sự ổn định, nhất là tại Trung Đông. Vấn đề là việc theo đuổi sự ổn định với giá mất tự do sẽ không dẫn đến ḥa b́nh nhưng dẫn đến ngày 11-9-2001. (Vỗ tay) Chính sách dung túng chuyên chế bạo ngược là một thất bại về chiến lược và đạo đức. Đây là một lỗi lầm mà thế giới không thể tái phạm trong thế kỷ 21.

            Nhiều người khác e sợ rằng dân chủ sẽ đưa những lực lượng nguy hiểm lên nắm chính quyền, như Hamas trong lănh thổ Palestine chẳng hạn. Các cuộc bầu cử không phải lúc nào cũng dẫn đến con đường chúng ta hy vọng. Tuy nhiên, dân chủ không chỉ hệ tại việc đơn giản hành tŕnh đến pḥng phiếu. Dân chủ đ̣i hỏi những đảng phái đối lập có ư nghĩa, một xă hội công dân sinh động, một chính quyền thực thi pháp luật và đáp ứng các nhu cầu của nhân dân ḿnh. Các cuộc bầu cử có thể gia tăng sự thành h́nh những định chế như thế. Trong một nền dân chủ, người dân sẽ không bầu cho một cuộc sống trong bạo lực lâu dài. Để tiếp tục nắm quyền, các viên chức được bầu phải lắng nghe nhân dân và theo đuổi các khát vọng ḥa b́nh của nhân dân -- bằng không, trong các nền dân chủ, cử tri sẽ thay thế họ qua cuộc bầu cử tự do.

            Sau cùng, có lối tranh căi cho rằng việc chấm dứt chuyên chế bạo ngược là phi thực tế. Vài người lập luận rằng mở rộng dân chủ khắp toàn cầu là việc khó ḷng hoàn tất. Điều này chẳng có ǵ mới. Chúng ta đă nghe kiểu phê b́nh này trước đây suốt gịng lịch sử. Ở mỗi giai đoạn của Chiến Tranh Lạnh, có kẻ đă lập luận rằng bức tường Bá Linh là vĩnh viễn, và người dân sống sau Bức Màn Sắt sẽ không bao giờ có thể chiến thắng những kẻ đàn áp họ. Lịch sử đă gửi một thông điệp khác.

            Bài học là sẽ luôn luôn có những kẻ hoài nghi tự do. Nhưng đó không phải là tất cả câu chuyện. C̣n có những người nam nữ như Quư vị, và những thân nhân mà Qúy vị đại diện, luôn can đảm mạo hiểm tất cả v́ lư tưởng của ḿnh. Trong diễn văn đầu tiên trong tư cách tổng thống, ngài Vaclav Havel đă công bố: “Hỡi nhân dân, chính quyền của đồng bào đă trở về cùng đồng bào!” Ông đă làm vang vọng bài diễn văn đầu tiên của Tomas Masaryk, người đă trích dẫn nhà giáo Tiệp của thế kỷ 17 tên Comenius. Ồng đă đưa ra sứ điệp: tự do là phi thời gian. Nó không thuộc về riêng một chính quyền hoặc một thế hệ nào. Tự do là giấc mơ và là quyền lợi của mọi con người trong mọi quốc gia qua mọi thời đại. (Vỗ tay)

            Hoa Kỳ tin tưởng sâu xa vào thông điệp đó. Nó đă là nguồn cảm hứng cho tiền nhân dựng nước của chúng tôi, khi tuyên bố rằng “mọi người đều được tạo ra b́nh đẳng”. Đó là xác tín đă hướng dẫn chúng tôi giúp giải phóng lục địa này, và đứng chung với những quốc gia bị giam cầm suốt cuộc đấu tranh trường kỳ của họ. Đó cũng là sự thật đang hướng dẫn quốc gia chúng tôi chống lại những kẻ cấp tiến và cực đoan, khủng bố và chuyên chế trong thế giới hôm nay. Và đó là lư do khiến tôi tin tưởng mănh liệt vào những con người nam nữ đang hiện diện trong căn pḥng này.

            Tôi rời Prague với xác tín rằng chính nghĩa tự do sẽ không mệt mỏi, và tương lai của nó đang ở trong những bàn tay tài giỏi nhất. Với niềm tin vững chắc vào sức mạnh của tự do, Quư vị sẽ truyền cảm hứng cho nhân dân của Quư vị, sẽ lănh đạo quốc gia của Quư vị, và Quư vị sẽ biến đổi thế giới.

            Xin cám ơn đă chào đón tôi. Xin Thượng Đế ban phúc lành cho Quư vị. (Vỗ tay)

 

              [BANTIN]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ BẢN TIN PHV
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 06/14/07