Việt Nguyên
 

HOUSTON (NN) – Câu chuyện kư giả Bob Woodruff, bị thương ở đầu và năo bộ ngày 24-1-2006, trong khi làm phóng sự cho đài truyền h́nh ABC ở Iraq là một câu chuyện mầu nhiệm y học.

Quả bom đặt bên đường nổ phá rách phần trái xương sọ cùng những mảnh vụn phá hủy một phần năo bên trái. Một mảnh bom đi xuyên ngang cổ từ trái sang phải, ngừng lại trước động mạch cổ (carotid artery) chỉ vài ly. Ông Bob Woodruff cho đây là một phép lạ có sự can thiệp của bàn tay Thuợng Đế.

Mỗi năm có hơn hai triệu người bị thương tích năo bộ ở Mỹ do đủ mọi nguyên nhân từ tai nạn xe cộ, té ngă, do vũ khí v.v... trong đó có 56,000 người chết, 99,000 người bị tàn phế vĩnh viễn. Thương tích sọ năo gây ra nhiều biến chứng từ hôn mê (coma) cho đến tê liệt, mất trí nhớ, lú lẫn, ảnh hưởng đến ngôn ngữơ, liên hệ xă hội v.v... Sự hồi phục của tai nạn năo bộ khó đoán được ngay khi bị thương tích và tùy thuộc vào một chương tŕnh săn sóc đặc biệt, phức tạp từ ngắn hạn đến lâu dài bao gồm nhiều chuyên viên trong mọi ngành y khoa, từ bác sĩ giải phẫu thần kinh bác sĩ thần kinh, tâm trí, bác sĩ tâm lư, nội thương, tim mạch, y khoa phục hồi, nhân viên xă hội v.v...

Kư giả Bob Woodruff là người may mắn, hôn mê 36 ngày, hồi phục hơn 90% sau một năm. Hồi phục và hối hận, Bob Woodruff cho rằng ông sống sót được là do sự săn sóc đặc biệt của các bác sĩ quân y dành riêng cho ông mà các binh sĩ Hoa Kỳ khác ở Iraq không được hưởng. Nhưng điều không chối căi được là sự hồi phục của ông gần như trọn vẹn là nhờ t́nh yêu gia đ́nh dành cho ông, một yếu tố căn bản của y khoa phục hồi năo bộ.

Hiện tượng xuất hồn

Một năm sau khi tai nạn, ông Bob Woodruff vẫn c̣n nhớ lại giây phúc xuất hồn (out of body experience), xẩy ra vài giây sau khi bị tai nạn. Kinh nghiệm của một người suưt chết trước khi lâm vào t́nh trạng hôn mê. Ông đă nhớ lại lúc “nh́n thấy thân thể bay lơ lửng bên dưới và cảm thấy mộât khoảng không gian trắng xóa!”

Hồi c̣n trẻ, đọc truyện, tôi c̣n nhớ vài nhà văn đă tả lại cảnh suưt chết (near death experience) trong đó người suưt chết thấy lại cuốn phim quay rất nhanh trong óc một quăng đời trước khi tai nạn. Hai lần suưt chết đuối năm tôi 11 tuổi và năm 18 tuổi khi đi chơi ở Tân An và Vũng Tầu, tôi có được kinh nghiệm ấy, trong đầu tôi, cả một cuốân phim quay nhanh tất cả những khuôn mặt các anh em và cha tôi, trừ mẹ và ông anh hơn tôi một tuổi có mặt trong chuyến đi.

Kinh nghiệm này tôi vẫn nhớ và trong cuộc đời y sĩ cấp cứu tôi phỏng vấn hai người bệnh nhân, trở về từ cơi chết. Một người 40 tuổi sau khi bị cơn chấn động tim (heart attack) được giật điện (shock) tỉnh lại nói với tôi rằng, ông mới trở về sau khi thăm cha ông ở Michigan một người hơn năm năm nay ông chưa được gặp. Một bệnh nhân khác 60 tuổi, hơn hai lần đượïc cấp cứu sống lại sau khi bị cơn chấn động tim, nói với tôi trước mặt vợ ông: “tôi không sợ chết đâu ông ạ, sau hai lần tôi quả thật đều nh́n thấy cơ thể tôi từ trên cao khi được cấp cứu làm hồi sinh, cảm giác lúc ấy rất vui sướng và b́nh an, ở một cảnh giới rất yên lành.”

Từ thời Pythagore, nhà toán học và triêt học (năm 572-497 trước Tây lịch) đă tin vào siêu h́nh, thuyết luân hồi và đầu thai. Học tṛ của ông là Philolaus, sanh năm 470 trước Tây lịch, trong sách “về tạo hóa”, viết 50 năm sau khi nhà toán học Pythagore mất, là người đầu tiên nghĩ rằng “tư tưởng và lư luận nằm trong bộ óc chứ không ở trái tim” như quan niệm y khoa thời ấy. Trái tim theo Philolaus là nơi phát sinh ra cảm xúc với cuộc đời.

Vào thế kỷ thứ 3 trước Tây lịch, sự quan trọng của bộ óc không c̣n được bàn căi sau khi các bác sĩ Hi Lạp giải phẫu tử thi heo và tù nhân trong các trại tù ở Ai cập. Đến giữa thế kỷ thứ 16, triết gia Descartes là một trong những người đầu tiên chứng tỏ cơ thể con người có thể nghiên cứu được như một bộ máy. Descartes chứng tỏ sự hiện diện của Thượng Đế và sự bất tử của linh hồn với chủ thuyết “con ma trong bộ máy”, Descartes vẫn bị hiểu lầm như bác sĩ thần kinh Antonio Dmasio năm 1994 và trên tờ Newsweek năm 2005 cho rằng Descartes phân biệt giữa cơ thể và linh hồn ngược lại với tư tưởng Descartes: “Kinh nghiệm giữa chúng ta cho thấy những sự kiện không thể đề cập đến chỉ là vấn đề trí óc hay chỉ là vấn đề cơ thể”. Descartes nhấn mạnh đến sự khác biệt giữa vật chất và linh hồn nhưng ông nhấn mạnh tư tưởng và cơ thể con người luôn luôn đi đôi với nhau một cách bí mật không thể tách rời.

Giáo sư tâm lư học Bruce Greyson từ kinh nghiệm của những người suưt chết, cho thấy linh hồn lơ lửng và luôn luôn nh́n thấy xác của họ. Hội Tâm học Hoa Kỳ, ghi nhận qua nhiều cuộc khảo cứu, qua nhiều kinh nghiệm của nhiều người trên thế giới, thấy rằng hiện tượng xuất hồn là hiện tượng tự nhiên nhiều người cảm thấy khi ngũ nhưng ít người biết. Hiện tượng này giúp con người đặêt lại những vấn đề siêu h́nh: điều ǵ xẩy ra sau khi chết? Mục đích của cuộc đời là ǵ? Ư nghĩa của sự hiện hữu trên thế gian?

53% người ngủ bị giật ḿnh trong giấc ngủ, xảy ra khi linh hồn nối lại với cơ thể sau giấc ngủ – 52% người ngủ cảm thấy tê liệt không cựa quậy được v́ linh hồn tạm thời không điều khiển được thân xác – Xuất hồn luôn luôn có hai yếu tố: tỉnh táo sáng suốt và nhớ lại kinh nghiệm khi xuất hồn – Chuyện xuất hồn như ông Bob Woodruff không có ǵ mới, kinh nghiệm đă được ghi nhận trong cổ thư Hy Lạp, Ai Cập, Phật giáo, Thiền học, sử gia Herodotus, Plato và Plutarch. Điều mới là hiện tượng này đă được khoa học nghiên cứu và xác nhậân như cuộc nghiên cứu của Waldo Vieira. Hiện tượng xuất hồn có lợi. 73% các người trong cuộc nghiên cứu cho thấy họ yêu đời hơn. 88% thay đổi quan điểm sống. 60% cảm thấy có liên hệ xă hội tốt dẹp hơn.

Hiện tượng xuất hồn xẩy ra đa số do thương tích hay bệnh năo bộ nhưng đa số lại duợc ghi nhận bởi bác sĩ bệnh tim mạch. Bác sĩ Bruce Greyson nghiên cứu những trường hợp suưt chết trên 29 năm, dựa trên tiêu chuẩn tim ngưng đập trên tââm độâng đồ EKG ghi nhận rằng những nguời sốâng sót đều cảm thấy họ ở nơi khác hơn cơ thể của họ, cảm thấy bay lên cao nhưng không qua khỏi trần nhà, bay lên như trên không khí, như đi qua một đường hầm, cuối đường hầm là ánh sáng hoặc gặp lại gia đ́nh hay bạn bè đă mất, có người lại nh́n thấy thân thể đang bị mổ xẻ hay đang được cấp cứu hồi sinh.

Cuộc nghiên cứu lớn nhất do bác sĩ tim Pimvan Lommel trong tờ Lancet 2001 với 344 ngưởi bị tim ngưng đập, cho thấy 18% người suưt chết đă tả lại cảnh giới. Cũng như cuộc nghiên cứu đầu tiền của bác sĩ Michael Sabom, 50% những người sống sót tả cảnh bầu trời xanh, nắng ấm, mây hay sương mù, thiên đàng giống như thời tiết trên trái đất. 50% tả cảnh vườn với cổng, mọi người thuộc đủ mọi quốc gia làm việc nghệ thuật hoặc thủ công. Nói chung là cảnh vui sướng và lạ mắt. Mọi người với kinh nghiệp suưt chết đều không sợ chết. Bác sĩ Bruce Greyson nghĩ rằng “khi chết, ư thức con người đi vào một chiều mới khác với chiều không gian và thời gian, chiều đó con người không đến được cho đến khi chết.”

Khoa học và linh hồn

Tất cả tôn giáo đều tin có linh hồn. Nhà toán học Pythagore cũng tin có một linh hồn tồn tại vĩnh viễn sau khi chết nhưng lại không chấp nhận quan niệm linh hồn chờ đợi nhập vào xác khi cơ thể đứa trẻ đang được sinh ra đời.

Nhà bác học Francis Crick (đồng khám phá kiến trúc DNA) nói rằng “Bạn, nỗi vui mừng của bạn, sự buồn phiền, trí nhớ, kỷ niệm, ham muốn, tham vọng, đặc tánh cá nhân, ư chí, tấât cả chỉ là tập trung của tế bào thần kinh và phân tử” nhưng ông không chứng minh được có một linh hồn bằng khoa học.

Trong cuốn phim “21 gram”, được đề nghị ba giải trong mùa Oscar vừa rồi, đạo diễn Alejandro Gonzales Inarritu với tài tử chánh Sean Penn, linh hồn con người khi chết cân nặng 21 gram, linh hồn của con người nặng nợ trên thế gian, trong cuộc đời gần 100 năm khi chết chỉ c̣n bằng một thỏi Chocolat, nặng bằng một con chim humming bird, nặng bằng vài đồng xu! Cuốn phim kết luận linh hồn con người 21 gram dựa trên công tŕnh nghiên cứu khoa hoc có thật vào đầu thế kỷ 20 của nhà giải phẫu Duncan Macdougall. Ông chứng minh có một linh hồn. Hầu hết tôn giáo đều cho rằng linh hồn tồn tại sau khi thể xác bị tiêu diệt, như chuyện Lazarus sống dậy hay như chuyện Chúa mùa Phục sinh, như vậy theo lư luận của bác sĩ MacDougall linh hồn phải chiếm một khoảng trong không gian? Câu hỏi được đặt ra và bác sĩ Macdougall đă làm cuộc thí nghiệm, cân cơ thể con người ngay sau khi chết. Nếu cơ thể giảm cân ngay khi chết tức là có chuyện linh hồn rời khỏi thân xác. Ngày 11-4-1901, Bác sĩ MacDougall và các đồng nghiệm đă chứng kiến một cái chết trong 3 giờ 40 phút, một ông quan sát mặt, một ông quan sát ngực c̣n bác sĩ MacDougall chăm chú nh́n vào kim của cán cân. Ông ghi nhận trong Tạp chí Y học Tâm linh “cơ thể con người ngay khi chết mất đi 3/4 ounces, tức là 21g”. Mấy năm sau bác sĩ MacDougall tiếp tục trên năm bệïnh nhân và vẫn chắc chắn là linh hồn cân nặng 21g, đăng trên tạp chí y học năm 1907.

Những người chỉ trích cuộc thí nghiệm của ông cho rằng cơ thể mất cân lúc ấy là v́ các cơ ṿng (sphinter) không thắt chặt nên nước tiểu và phân bài tiết ra. Có người cho ư kiến, người chết thở ra hơi cuối cùng có thể gây ra sự mất cân hoặïc là do mất không cảm thấy (insensible loss) qua hơi thở hay mồ hôi. Ông bác sĩ Macdougall trả lời rằng, nước mất đi khoảûng một ounce mỗi giờ quá chậm để giải thích cho sự giảm cân bất th́nh ĺnh 21g!

Nhưng y khoa là khoa học thực nghiệm, cho nên nhiều cuộc thí nghiệm duợc tiếp tục. Năm 1998, ông Donald Gilbert Carpenter lại cân đo linh hồn trên thú vật và nhận thấy rằng chó và chuột khi chết không mất cân! Sở dĩ như vậy la v́ linh hồn súc vật quá nhẹ! Làm bài toán từ con người của Bs Macdougall, ông Carpenter tính ra tỷ lệ linh hồn trên cơ thể là 1/140 như vậy linh hồn chó nhẹ hơn 1.8g, và linh hồn trẻ em sanh thiếu tháng sống sót 10 ounces cân nặng được 3/10 quartz!

Năm 2000, một bác sĩ thú y, ông Lewis Hollander Jr, cân đo các con cừu khi chết lại đưa ra một kết quả bất ngờ là các con cừu khi chết cân nặng hơn, giữa 1 giây và 6 giây sau khi chết, sai lệch từ 30 đến 200g. Ông Hollander Jr chịu thua không giải thích được tại sao linh hồn các con cừu không bay đi lại c̣n bị linh hồn khác nhập vào.

Bác sĩ Bruce Greyson tin rằng những kinh nghiệm của những người suưt chết cho thấy bằng chứng của cuộc sống khác sự khi chết nhưng khoa học chưa giải thích được bằng những kiến thức chúng ta đang có v́ vậy linh hồn và cái chết vẫn là căn bản của tôn giáo và triết học. Ngay cả những người vô thần như ông Hồ Chí Minh “khi phải đi qua cầu Năi Hà” đă phải tin sắp gặp lại bác Mác, bác Lê. Cộng sản quan niệm “tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng” nhưng mấy năm nay đảng CSVN đă phải cho dân hút công khai và các ông Vơ Nguyên Giáp, Mai Chí Thọ, Vơ Văn Kiệt năng đi chùa nói chuyện Phật.

Linh hồn không chứng minh được nhưng cái chết quả có thật!

Việt Nguyên

              [BANTIN]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ BẢN TIN PHV
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 04/12/07