Đức Huỳnh Giáo Chủ
Vương Kim

Đức Phật, Hoàng thiên lịnh giáng trần,

Huỳnh gia chuyển kiếp lập đời Tân.

Giáo truyền đạo Thích d́u sanh chúng,

Chủ ư chọn người vẹn Tứ ân.

(H́nh Tác giả: Vương Kim Phan Bá Cầm)

 

Phần I:

HÀNH TRẠNG

 

Thiên thứ nhứt

Giai đoạn ra đời mở đạo

Chương II

Thân thế

Sanh trưởng.

Đức Huỳnh Giáo Chủ tên tộc là Huỳnh Phú Sổ, sanh tại làng Ḥa Hảo một thôn nằm trên Bắc ngạn sông Vàm Nao, thuộc Quận Tân Châu, Tỉnh Châu đốc, ngày 25 tháng 11 năm Kỷ Mùi, tính ra nhằm ngày 15 tháng giêng năm 1920.

Thân sanh của Ngài là Đức ông Huỳnh Công Bộ, lúc bấy giờ làm Hương Cả làng Ḥa Hảo. Thân mẫu của Ngài là Đức Bà Lê Thị Nhậm.

Đức ông có 2 đời vợ. đời vợ trước sanh được hai gái, hiện nay người chị thứ hai c̣n sống góa chồng, c̣n người em th́ đă chết. Khi bà lớn mất, Đức Ông tục huyền với bà Lê Thị Nhậm và sanh được ba người con:

- Con đầu là Đức Huỳnh Giáo Chủ.

- Con thứ là Huỳnh thị Kim Biên.

- Con út là Huỳnh Thạnh Mậu.

Cô Huỳnh thị Kim Biên, nay là Bà Lâm đồng Thanh, c̣n cậu Huỳnh Thạnh Mậu th́ đă bị Việt Minh giết năm 1945, v́ đă tham gia cuộc biểu t́nh chống độc tài Cộng Sản, do anh em tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo tổ chức tại Cần Thơ ngày mống 3 tháng 8 năm Ât Dậu, nhằm ngày 8-9-1945. Ngày 2 tháng 9 Ât Dậu, chúng đem cậu ra hành quyết, cùng một lúc với:

- Trần văn Hoành con của Trần văn Soái

- Nguyễn xuân Thiếp tức thi sĩ Việt Châu.

Hiện nay tại sân vận động cũ, anh em tín đồ có xây mộ 4 liệt sĩ Ḥa Hảo (trong đó có một ngôi mộ vô danh) và cất miếu thờ, hằng năm đều có làm lễ kỷ niệm vào ngày mồng 2 tháng 9 âm lịch.

Đức Huỳnh Giáo Chủ thường được người đời gọi là Thầy tư Ḥa Hảo hay tôn xưng Đức Huỳnh Giáo Chủ c̣n tín đồ th́ gọi Ngài là Thầy hay Đức Thầy, và nền đạo của Ngài khai sáng được mang danh là Phật Giáo Ḥa Hảo. Từ trước đến nay, việc lấy địa danh làm tông danh là điều thường thấy trong đạo Phật. Như phái Thiên Thai Tông bên Trung Hoa sở dĩ thành danh là v́ tông nầy xây dựng già lam trên núi Thiên Thai cũng như phái Trúc Lâm Yên Tử ở nước Việt Nam chúng ta được thành danh cũng do Ngài điều Ngự Giác Hoàng tức vua Trần Nhân Tôn khai sáng một Thiền phái Việt Nam trên núi Yên Tử, Tỉnh Quảng Yên.

Tánh t́nh.

Ngay từ khi c̣n bé, Ngài đă tỏ ra hơn người trong mọi phương diện. Tánh Ngài điềm đạm, ít chịu trứng giỡn cợt đùa, thường t́m nơi thanh vắng ngồi trầm tư mặc tưởng. Ngài không thích đờn ca xướng hát; v́ thế những chỗ hội hè đ́nh đám, những nơi tụ họp đông người, Ngài luôn luôn xa lánh.

Từ lúc bé bỏng, Ngài đă có tánh hiếu sanh, không chịu bắt bướm, chuồn chuồn hay bắt dế để chọi nhau chơi. Những thú vui như đá cá thia thia, đá gà, những thú vui có ư sát hại, hay làm tổn thương th́ Ngài không thích. Có lần Ngài ra ruộng, gặp con cóc, Ngài la lên nhưng đến khi các trẻ khác bu lại kiếm bắt th́ Ngài lấy chơn đè giấu con cóc cho mọi người không t́m thấy. đến khi chúng bạn tản ra, Ngài mới lấy chơn lên cho con cóc thoát nạn. Ḷng hiếu sanh của Ngài đă biểu lộ qua nhiều cử chỉ nhơn từ thương xót các loài vật.

Ngài có tánh cả thẹn đối với phụ nữ. Khi đến tuổi trưởng thành, hễ ai đề cập đến vấn đề hôn nhơn là bị Ngài phản đối ngay. Ngài thường tuyên bố: thích sống độc thân để được tự do hoạt động.

Học lực.

Từ khi cấp sách đến trường, Ngài đă tỏ ra xuất sắc hơn chúng bạn. Ban sơ, Đức ông cho Ngài học các lớp sơ đẳng tại trường Ḥa hảo lúc bấy giờ tạm lấy nhà Công sở trước đ́nh thần làm trường sở. Năm 1950, Công sở bị dở; nay là Thư Viện Ḥa Hảo. Cứ như được biết niên học năm 1927-1928, Ngài đă học với ông giáo Phan văn Khoái.

Sau khi học hết các lớp sơ đẳng ở Ḥa Hảo, Đức ông cho Ngài tiếp tục học tại trường Tiểu học bổ túc Tân Châu với ông giáo Lê văn Tám dạy lớp nh́, năm thứ nhứt (cours Moyen I). Trong lúc ấy, Ngài ở trọ nhà ông Huỳnh văn Sánh, thợ bạc ở Tân Châu. Sau khi đậu bằng Tiểu học (Certificat d’Etudes élémentaires), Ngài phải thôi học v́ bịnh hoạn, mặc dầu Đức ông đủ sức cho Ngài tiếp tục học thêm nữa.

Sức khỏe.

Thật ra th́ lúc nào Ngài cũng đau ốm luôn, không mấy khi được khỏe mạnh. Lâu lâu lại phải lên cơn sốt rét dữ dội, v́ vậy mà Ngài xanh xao ẻo lả, có lúc mất ăn mất ngủ nhiều ngày, xem chừng bịnh t́nh trầm trọng lắm, có thể chết được.

Đức ông, Đức Bà hết sức lo buồn, hằng kiếm thầy chữa trị mà bịnh vẫn không thuyên giảm. Ban đầu c̣n chạy chữa ở những thầy thuốc Bắc thuốc Nam trong làng mà không hết, trái lại bịnh trạng xem khác thường khi mạnh khi yếu khiến mọi người nghi là mắc bịnh tà và nghĩ đến cách chữa trị bằng pháp thuật bùa ngải.

Nghe đồn ở núi Trà Sư có ông Thầy Xom hay đạo Xom, tục danh là Lê Hồng Nhựt một tu sĩ nổi tiếng giỏi phát thuật, đă từng chữa mạnh nhiều bịnh bằng bùa ngải. Đức ông bèn cho chở Ngài đến nhưng rốt cuộc cũng không thấy hiệu quả.

Ngoài ra, Đức ông c̣n đưa Ngài xuống ông Bảy C̣n ở chợ Cà mau thôn Long Kiến nhờ chữa trị. Ông Bảy là cháu nội của ông đạo Thắng một cao đệ của Đức Phật Thầy Tây An và đă được truyền nhiều diệu pháp để cứu dân độ thế. Ông đạo Thắng truyền lại cho thân phụ ông Bảy và ông nầy truyền trao lại cho ông Bảy tiếp tục nghiệp ông cha.

Ông Bảy vốn là người thân thuộc của Đức ông nên Đức ông rất tin cậy, đưa Ngài đến nhờ chữa trị. Ban đầu thấy có ṃi thuyên giảm nhưng về sau bịnh vẫn không thấy ǵ thay đổi.

Nghe đồn ở Mặc Cần Dưng có ông Lục Cả chữa bịnh tà rất hay, Đức ông cũng lo chở Ngài đến nhờ chữa trị. Nhưng bịnh Ngài không khác ǵ "giả ngộ", mới thấy nguy kịch đó, lại liền thấy mạnh khỏe.

Như lần chở Ngài đi, sau bảy ngày bỏ ăn bỏ ngủ, tưởng là nguy kịch lắm, chẳng ngờ lúc đi ghe, Ngài lấy cơm nguội ra ăn hết hai tô lại uống thêm 2 tô nước sông. Phàm người bỏ ăn năm bảy ngày, muốn ăn lại phải cho uống nước cháo rồi lần lần cho ăn cháo lỏng, dạ dạy mới chịu nổi. Vậy mà Ngài vẫn ăn khỏe như người thường và không thấy sao cả.

Lúc bấy giờ lại có tin đồn Bếp Ngoan, tục danh là Lê Minh Chiếu, ở Chợ Vàm một tay lăo luyện về bùa ngải của Miên và Xiêm, từng học với thầy ngải ở Tà Lơn và chữa lành các bịnh bị thư, bị ngải hay mắc bịnh tà. Trong lúc bứt ngặt, Đức ông cho chở Ngài lên Chợ Vàm, nhưng Bếp Ngoan chữa cũng trơ trơ.

Điều đáng lo ngại nhứt là mấy lúc sau nầy, Ngài lại vướng thêm bịnh huợt tinh khá trầm trọng. Do chứng bịnh nầy mà Ngài trở nên xanh xao vàng vọt, con người tiều tụy, không c̣n thiết ǵ đến việc học hành. Về sau Ngài có thổ lộ cho một tín đồ ở Bạc Liêu biết: đó là ơn trên định dọn phần xác cho tinh khiết, chẳng khác nào súc ve cho sạch trước khi đựng lấy nước trong.

Ra làm bịnh.

Bắt đầu từ đầu năm Kỷ Măo, năm Ngài được 21 tuổi, sau khi thôi học về nhà, Ngài thường tỏ ra nhiều cử chỉ kỳ lạ, khi th́ nằm thim thíp, bỏ ăn bỏ ngủ, lúc th́ mạnh mẽ như người không bịnh, đi đứng như thường, nói năng hoạt bát.

Đức ông cũng bao nhiêu người khác, đều cho Ngài có tà ma quỉ quái chi dựa vào nên mới có trạng thái khác thường như vậy.

Mặc dầu, Đức ông lo chữa chạy cho Ngài tận t́nh, nhưng Ngài th́ cứ nói rằng không có bịnh chi cả, v́ nễ Đức Ông mới đi chạy thầy chạy thuốc như vậy.

Một hôm, Ngài đi lên đầu trên xóm dưới truyền rao: nếu ai có mặc bịnh chi, cứ đem lại cho Ngài chữa trị cho.

Thấy vậy Đức Ông bĩu môi: Bịnh ḿnh chề ê, như vậy mà không lo, c̣n đ̣i đi chữa bịnh người ta.

Ban đầu không ai tin Ngài có thể chữa bịnh, nhưng có một vài bịnh ngặt nghèo, kể như hết phương cứu chữa, nghe Ngài nói chữa được nên cũng liều đem đến, may ra có phép Tiên phép Phật ǵ chăng. Vả lại, Ngài không có làm điều chi nguy đến tánh mạng con bịnh, hơn nữa phương pháp của Ngài cho uống không có ǵ nguy hiểm. V́ vậy mà người ta đánh liều chở bịnh đến nhờ Ngài cứu chữa. Nhưng lạ lùng thay, bịnh nào Ngài chịu chữa cũng đều được mạnh lành, mặc dầu đă tốn bao nhiêu tiền của và thuốc men.

Do cách chữa trị huyền diệu ấy mà tiếng đồn lan rộng ra. Nhứt là từ ngày Ngài chữa bịnh cho con gái ông Hương chủ Hùng ở Hưng Nhơn mắc bịnh trùng, thập tử nhút sanh, đă chạy chữa đủ thầy pháp thầy bùa trong vùng mà không hết. Nghe Ngài chữa bịnh bằng phương pháp huyền diệu nên chở ra nhờ Ngài chữa.

Ngài dùng nước rải vào mặt bịnh nhơn khiến bất tỉnh, ngất xiểu. Ngài bỏ đó, thân nhân lấy làm lo ngại, nhưng Ngài bảo khiêng vào nhà sau, đợi đến giờ Tư Ngài sẽ chữa cho. Quả nhiên, khi đến giờ, Ngài đem một chén nước lă bảo cạy miệng ra đổ. Trong chốc lát, cô ấy tỉnh lại rồi mạnh luôn và từ đó gia đ́nh của Hương chủ Hùng không c̣n lo ngại về bịnh trùng nữa.

Bắt đầu từ khi chữa dứt bịnh trùng cho gia đ́nh ông Hương chủ Hùng, tiếng tăm của Ngài vang dậy khắp nơi. Chừng đó ngày nào người ta cũng nườm nượp chở bịnh đến, nhứt là các bịnh điên hay bịnh tà, xưa nay có tiếng là hung dữ không ai chữa nỗi, nay chở đến chật nhà chật cửa.

Lúc bấy giờ nhà Đức ông chật nức, nào bịnh nhơn, nào những người hiếu kỳ đến xem chữa bịnh, chen nhau không c̣n chỗ trống. Có nhiều con bịnh hết sức hung tợn, ở nhà la ó hay hành hung không ai dám lại gần, phải dùng thế bắt trói mới đem đi được. Thế mà khi đến Ngài, Ngài bảo lấy dây chuối cột tay dẫn lên, bịnh nhơn riu ríu đi theo không chống cự.

Cũng có con bịnh chưa chịu phép, c̣n la ó hay múa tay múa chơn, Ngài rút chiếc khăn quăng ra và hét: Chư Thần đâu… để vậy sao? Hét vừa dứt tiếng th́ bịnh nhơn chạy đến chụp lấy chiếc khăn quấn vào tay, càng siết chặt hai tay lại, vừa khóc lóc van lơn xin Ngài tha thứ.

Ngài nói: Nếu biết ăn năn th́ hăy xuất ra. Người ta có vợ có chồng rồi, đừng có xen vào phá gia cang người ta. Hăy hứa không c̣n phá nữa ta mới dung thứ.

Con bịnh khóc lóc hứa từ nay không c̣n dám phá nữa. Ngài bảo mở trói; con bịnh tự tháo chiếc khăn ra. Ngài dạy lại lễ Phật, cho uống một chén nước lă rồi ra về.

Ngoài bịnh trùng, bịnh điên, Ngài c̣n chữa nhiều thứ bịnh khác nữa, như dịch tả, phung đơn, nhứt là cai thuốc phiện, bỏ rượu một cách tài t́nh.

Phương pháp chữa trị của Ngài hết sức giản dị. Ngài cho uống nước lă, hoặc giấy vàng hay giấy nhựt tŕnh xé nhỏ ra. Về phương dược th́ các thứ lá cây như: lá xoài, lá ổi, lát mít…, các thứ bông như; bông trang, bông thọ. C̣n về niệt để đeo th́ dùng chỉ trắng se lại, có khi không có chỉ th́ dùng dây chuối, dây bố…

Chỉ có bấy nhiêu dược liệu, hết sức giản dị không tốn tiền mà bịnh nào uống vào cũng khỏi. Lạ nhứt là những người ghiền á phiện hay ghiền rượu, chỉ uống nước lă mà bỏ rượu bỏ á phiện cái một, không hành phạt chi chi cả.

Ngoài ra Ngài cũng có cho toa thuốc Bắc, ai có mắc bịnh, cứ theo đó bổ về sắc uống: mười bịnh hết mười, khỏi phải đem đến Ngài chữa trị. Những phương thuốc c̣n ghi chép trong quyền "Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ". Đến ngày nay nhiều người mắc bịnh đă theo toa thuốc ấy hốt uống vẫn thấy hiệu nghiệm như một thứ thuốc Tiên.

 

MUC LUC | CHƯƠNG 1 || CHƯƠNG 2 || CHƯƠNG 3 || CHƯƠNG 4 || CHƯƠNG 5 || CHƯƠNG 6 |

| CHƯƠNG 7 | | CHƯƠNG 8 | | CHƯƠNG 9 | | CHƯƠNG 10 | | CHƯƠNG 11 | | CHƯƠNG 12 |

| CHƯƠNG 13 | | CHƯƠNG 14 | | CHƯƠNG 15 | | CHƯƠNG 16 | | CHƯƠNG 17|

 

 

[TV. PGHH]