Đức Huỳnh Giáo Chủ
Vương Kim

Đức Phật, Hoàng thiên lịnh giáng trần,

Huỳnh gia chuyển kiếp lập đời Tân.

Giáo truyền đạo Thích d́u sanh chúng,

Chủ ư chọn người vẹn Tứ ân.

(H́nh Tác giả: Vương Kim Phan Bá Cầm)

Phần I:

HÀNH TRẠNG

 

 

Thiên thứ ba

Giai Đoạn Vắng Mặt

 

Chương XII

C̣n Hay Mất

Theo sự tuyên truyền của Cộng sản th́ sau ngày Đức Thầy ngộ nạn xảy ra tại Đốc Vàng Hạ, ngày 25-4-1947 một ṭa án đặc biệt do Ủy Ban Hành Chánh Nam Bộ thành lập đă tuyên án tử h́nh Đức Thầy và theo sự truyền rao của chúng, Đức Thầy đă bị hành quyết.

Mặc dầu Cộng sản xác nhận nhiều lần đức Thầy không c̣n, nhưng cho đến nay, vẫn c̣n điều nghi vấn chẳng những đối với tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo không tin mà đối với dư luận cũng c̣n phân vân, đưa ra nhiều tài liệu minh xác Đức Thầy không mất.

Vậy Đức Thầy c̣n hay mất? Cộng sản th́ nói mất, c̣n đa số dư luận th́ cho rằng c̣n. Đứng trên quan điểm xác nhận Đức Thầy c̣n, chúng tôi xin trưng ra một số tài liệu được sắp xếp thành mấy đề mục như sau:

1. Sau khi tin đức Thầy bị Cộng sản ám hại tung ra, có nhiều nguồn dư luận đương nhiên không phải của tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo truyền ra rằng đức Thầy vẫn c̣n. Dư luận đó được tŕnh bày hoặc trên báo chí, hoặc trên sách vở hay tài liệu chuyền tay có chữ kư của tác giả chịu hoàn toàn trách nhiệm về tài liệu mà họ đă trưng dẫn đúng với sự thật, do mắt thấy tai nghe hay người trong cuộc thuật lại. Sau đây chúng tôi xin tŕnh bày các tài liệu đă thâu thập:

a) Theo quyển “để hiểu Phật Giáo Ḥa Hảo kể lại: “Sau đó một thời gian, chúng tôi có được một cái tin như vầy: Có một chiếc ghe thương buôn vào mua bán trong vùng đồng Tháp Mười, có ghé một đêm gần trụ sở VM. Sáng ra những người dưới ghe thấy trên bờ có quân lính rộn rịp xôn xao, chạy lục xét khắp nơi cả dưới thuyền trên lộ, chừng như có một việc ǵ quan trọng đă xảy ra. Mấy người dưới ghe tọc mạch thấy vậy hỏi thăm mới hay rằng trong lúc điệu đức Huỳnh Giáo Chủ về Ủy Ban Hành Chánh Nam Bộ, đến đây nghỉ một đêm. Họ đem nhốt Ngài trên một từng lầu, xung quanh có rào giậu chắc chắn và được canh pḥng nghiêm mật. Thế mà sáng ra, Ngài đă biến đi đâu mất, chẳng c̣n biết kiếm đâu ra”.

 

Thuật lại câu chuyện này, tác giả quyển “để hiểu Phật Giáo Ḥa Hảo” có hạ lời b́nh luận:

điều nầy đối với tín đồ Ḥa Hảo th́ không c̣n phải là một việc lạ, v́ trong lúc dạo lục châu, Ngài đă từng nhiều lần thay h́nh đổi dạng một cách thần diệu. Chẳng hạn trường hợp Ngài thoát nạn tại đường Sohier khi bộ hạ của Trần văn Giàu đến bao vây. Trong tín đồ của Ngài có một số người đă được Ngài cho thấy sự mầu nhiệm để tăng trưởng đức tin” (1).

     b) Báo Phục Hưng ra ngày 16-4-1949 có thuật lại đêm đức Thầy ngộ nạn ở đốc Vàng và cảnh đem Đức Thầy ra hành quyết như sau:

đến pháp tràng, ba người nầy (đao phủ) tuốt kiếm sửa soạn ra tay th́ Huỳnh Giáo Chủ nghiêm nét mặt khoát tay nói: “Mấy anh em hăy để tôi nói đôi lời”

“Nói đi.

Ông Huỳnh nói thao thao bất tuyệt một lúc lâu với giọng điệu chẩm rải và rơ rệt, lời lẽ dễ hiểu, giản dị,

“Không thể nhắc lại được những lời nói ấy của ông. Nhưng chỉ biết rằng trong khi ông nói, ba tên đao phủ nh́n nhau, rồi lâu lâu thở dài, dần dần cúi đầu xuống. Những nét hung ác trên mặt chúng lần biến đi, thanh kiếm rời khỏi bàn tay hoen máu của chúng. Chúng trở nên hiền lành như ba con chiên nhỏ.

“Những lời của đạo đức, những câu chơ lư của sự thật, đă cảm hóa được ba con người. Chỉ nội trong mười phút đồng hồ mà be tên đao phủ biến thành ba tín đồ của người mà chúng sắp xử.

“Nói vừa đoạn, giáo chủ họ Huỳnh hỏi chúng:

“- Bây giờ ta nói đă xong, các anh cứ phận sự thi hành đi…

“Câu nói ấy rơi bất thần vào óc ba tên đao phủ giữa lúc ḷng đă mềm v́ những lời bác ái, ḷng đă trắng v́ những sự thật làm cho chúng trở nên kinh ngạc đến ngây ngô.

“Chúng không c̣n can đảm cầm đến thanh kiếm nữa. Chúng nh́n nhau và nh́n vị giáo chủ ngại ngùng. Một tên ấp úng nói:

“- Thưa ông Tư! Chúng tôi hiều rồi. Xin ông Tư đi đi. Đi ngay bây giờ!

“- Thế c̣n nghĩa vụ và trách nhiệm của các anh?

“- Không sao. Ông Tư cứ đi. Chúng tôi sẽ tính được. Chúng tôi hiểu ông nhiều rồi và tay chúng tôi không c̣n gân sức đâu để giết ông. Ông hăy đi cho thoát và độ tŕ cho ba chúng tôi.

“- Các anh nói thiệt à!

“- Thửa ḷng chúng tôi lúc nầy có biết nói dối là ǵ đâu?

“Thế là vị Giáo Chủ họ Huỳnh lại khoan thai lên đường đi hút lẫn trong bóng tối.

“Và cũng đêm ấy, tại chỗ ấy có một người bị chặt làm ba, liệng xuống hố vùi đất lên”  (2).

 

c) Theo quyển “Sự thật về vụ đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại đốc Vàng Hạ năm đinh Hợi 1947” của Hoài Sơn Huỳnh Thành Vị cũng có đoạn nhận đức Thầy không bị hành quyết và quả quyết “đức Thầy c̣n sống”. Trong quyển ấy, ông Hoài Sơn có viết:

Cách đây chín năm, vào tháng 10-1955, thời gian nhân dân VNCH đi bỏ phiếu lật đổ chế độ quân chủ lỗi thời thiết lập chế độ Cộng Ḥa hữu hiệu.

“Hồi bấy giờ, kẻ viết bài nầy được sống chung với một số chánh trị phạm trong một nhà lao Gia định”

ông được nghe trong số tù nhân đó, anh Huỳnh văn đạt người Sóc Trăng (Ba Xuyên) kể lại câu chuyện đức Thầy thoát khỏi ngục của VM.

Theo lời anh đạt, anh là Trưởng cơ quan Biệt động đội khu 9 đóng văn pḥng tại khu rừng giáp biên giới Miên Việt gọi là Sóc Preng. Theo thường lệ những tội nhơn khu 9 hoặc khu 8 đều gởi lên đây để khai thác trước khi thủ tiêu.

Vào khoảng trung tuần tháng 5 năm 1947, có 6 tội nhơn gởi đến. được tin, anh Lê Hà Tiểu đoàn trưởng Biệt động đội liền gọi anh đạt gởi một Trung đội đến trạm liên lạc C.48 nhận 6 tội nhơn, trong đó được biết có đức Huỳnh Giáo Chủ. Các tội nhơn gởi đến đều bị bịt mắt và được đưa giam trong vựa lúa ông Trần Sen v́ nhà nầy chỉ có 2 vợ chồng, c̣n con cái đều thoát ly theo bộ đội.

Một điều lạ là đêm trước khi đưa đức Thầy đến, ông Trần Sen nằm mộng thấy có 3 người để tóc dài đến cho biết ngày mai đức Thầy đến và xin ông chỗ nghỉ ngơi. Cũng trong đêm đó, ông Lục Thạch Khum cũng được báo mộng như vậy.

Nhờ vậy mà ông Trần Sen hết sức săn sóc đức Thầy từ chỗ ngủ đến việc ăn uống, khi Tám Gồng được lịnh đưa đức Thầy đến và có bổn phận canh giữ Ngài. Chiều hôm đó Trần Sen làm gà và đem một lít rượu đế đăi Tám Gồng. Đêm đó Tám Gồng ngủ say cho đến 6 giờ sáng mới tỉnh rượu thức dậy, xem lại th́ không thấy Trần Sen nhưng y đinh ninh là tội nhơn c̣n nằm trong vựa lúa.

đến phiên Sáu Chương đến thay thế Tám Gồng. Khi giao việc, Sáu Chương mới phát giác là Trần Sen đă đưa đức Thầy đi trốn.

Từ đó đức Thầy biệt tăm luôn, mặc dầu Cộng sản hết sức đi tầm kiếm. Mấy người liên hệ trong việc nầy bị tra tấn mà cũng không ra tung tích. (3).

  

Phê B́nh. đọc qua các tài liệu đă dẫn để minh chứng đức Thầy c̣n sống, chúng tôi xin làm công việc của nhà viết sử, kiểm điểm và phân tách sự kiện để thẩm định giá trị đích thực của nó, nhiên hậu mới xác nhận thiệt hư.

a)     Về câu chuyện k lại trong quyển “Đ Hiểu Phật Giáo Ḥa Hảo” chỉ là câu chuyện nghe thuật lại, nghe qua cũng có lư nhưng thiếu yếu tố nhân chứng nên không thể quả quyết giá trị đích thực của nó.

b)     Tài liệu của báo Phc Hưng, trong đó có nhân chứng, nhưng nhân chứng lại không có tên cho nên câu chuyện kể lại thiếu nhăn quan của người tận mắt thấy tận tai nghe mà lại là nhăn quan của một người nhà báo hay có thể nói một nhà viết tiểu thuyết. Như thế đứng về quan điểm của một nhà thẩm định sử liệu mà xét th́ cũng kém giá trị về thực chất của nó, không khác ǵ câu chuyện được kể lại như trường hợp của mục a).

c)      đến như tài liệu của ông Hoài Sơn th́ nhân chứng có thể kiểm soát, câu chuyện nghe qua cũng có thể tin được, nhưng nếu ta đọc toàn quyển “Sự thật về vụ đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại đốc Vàng Hạ năm đinh Hợi 1947”, chúng ta không khỏi mất tất cả tin tưởng vào giá trị sử liệu của nó. Những câu chuyện kể trong đó, từ việc hoạt động chánh trị của đức Thầy ở miền đông đến những sự việc xảy ra ở miền Tây đều hoàn toàn sai sự thật. Quyển sách không có giá trị sử liệu và như thế không thể tin câu chuyện ba tên đao phủ lănh sứ mạng hành quyết đức Thầy đă thả Ngài và tráo vào đó một cái xác khác để báo cáo là đă hoàn thành nhiệm vụ hành quyết. C̣n nếu chúng ta đem câu chuyện của báo Phục Hưng đối chiếu với câu chuyện nầy th́ chúng càng hoang mang tự hỏi đâu là sự thật? Nếu tin theo báo Phục Hưng th́ đức Thầy nào bị VM đưa đến Soc Preng?

Ngoài ra chúng tôi cũng nhận được một bức thơ kư tên Hoàng Cái và Hoàng Anh cũng tự nhận lănh lịnh của Bửu Vinh, ám hại Đức Thầy nhưng rồi lại thả Ngài, bức thơ hoàn toàn sai sự thật từ đầu đến cuối, không thể bằng vào đó mà tin sự việc thật có xảy ra.

Kiểm điểm những tài liệu vừa tŕnh bày, chúng tôi thấy chưa đủ bằng chứng xác nhận những trường hợp đă kể là thật có. Thức giả c̣n hoài ghi giá trị xác thực của nó. Như vậy chúng ta chưa thể nhận những tài liệu đă kể là chứng tích khả tín.

 

2. Nội Chứng.

Sau khi kiểm điểm các tài liệu ngoại tại hay ngoại chứng, chúng ta nên cứu xét những tài liệu nội tại hay nội chứng, những chứng tích t́m thấy ngay trong Sấm Giảng, trong những lời chính đức Thầy đă thổ lộ về việc vắng mặt của Ngài. Xét về phương diện nội chứng, có mấy dữ kiện sau đây biện minh rằng Ngài không hề mất.

a)     Ngài đă cho biết trước rằng Ngài sẽ vắng mặt một thời gian như đă đề cập trong mục “đă biết trước”, nơi chương XI. Ngài đă hứa hn Ngài sẽ trở lại. Như vậy th́ không thể đặt vấn đề mất hay bị thủ tiêu được, mà đối với Ngài chỉ có vấn đề vắng mặt.

b)     Như chúng ta đă biết Ngài lâm phàm là v́ thọ mạng lịnh cùng sắc chỉ của đức Phật A Di đà, đức Phật Thích Ca, đức Quan Ấm, đức Ngọc đế, đức Minh Chúa. Và chúng ta cũng đă biết Ngài có sứ mạng: Trừ con nghiệt thú, thâu con long ác nghiệt, lập Hội Long Hoa, dựng bảng Phong Thần, cầm cân thưởng phạt, lập đời Thượng nguơn, đóng vai tá quốc… Nếu nay Ngài mất đi th́ chẳng hóa ra cái chương tŕnh hoạch định của thiên cơ bất thành hay sao.

Ông Thanh Sĩ quả quyết Đức Thầy sẽ hoàn thành sứ mạng chớ không bỏ dở, như ông đă viết:

Khuyên đừng có lắm phân vân,

Không Thầy cái hội Phong Thần ai phong.

(Lời khuyên Tu Hiền)

 

ông cả quyết đức Thầy sẽ hoàn thành sứ mạng của đức Phật và đức Ngọc đế giao phó:

“Th́ hăy tin tưởng rằng máy thiên cơ chẳng lầm. đức Thầy sẽ trở lại về h́nh thức cũ đặng d́u dắt chư đồng đạo nam nữ trung thành chơn chánh đưa đến Hội Long Hoa để hoàn thành sứ mạng của Phật và đức Ngọc đế giao phó. Sau đó đức Thầy mới trở lại ngôi xưa vị cũ hưởng quả Bồ đề an lạc nơi cơi bất sanh” (4).

a)     Ngài đă mượn câu chuyện Tiết Nhơn Quí ẩn thân nơi dinh của bà Cửu Thiên để thổ lộ giai đoạn lánh mặt của Ngài. Như chúng ta biết, sở dĩ bà Cửu Thiên giấu Tiết Nhơn Quí nơi dinh là v́ bà biết sau nầy người phải đương đầu nhiều tai nạn nên cố giữ lại đặng truyền phép mầu. Trường hợp vắng mặt của đức Thầy không khác trường hợp của Tiết Nhơn Quí:

Nhớ qua hồi lúc đời đường,

Hiền thần Nhơn Quí người đương ẩn ḿnh.

Cửu Thiên c̣n giấu nơi dinh,

Chờ ngày măn hạn phép linh ban rày.

d) Trường hợp của Ngài vắng mặt cũng trùng hợp trường hợp của Khương Thượng trong truyện Phong Thần. Như được biết khi Khương Thượng hạ san có đến giúp nhà Thương. Vua Trụ bắt ông làm đốc công xây cất Lộc đài. Chẳng những không nhận, ông c̣n can ngăn. V́ thế vua Trụ bắt tội khinh quân và xử ôm Bào Lạc. Khương Thượng nhảy xuống lầu, vua cho quân đuổi theo, khi đến cầu Cửu Long ông nhảy xuống nước, đón thủy về ẩn nơi Bàng Khê mà câu cá chờ thời. Trường hợp của Đức Thầy cũng tương tợ nên chi Ngài nhắc đến trường hợp của Khương Thượng để ám chỉ giai đoạn vắng mặt hay ẩn cư của Ngài trong câu:

 

Khương Tử Nha sông Vị ngồi phiền,

Câu không ngạnh chờ non phụng gáy.

(ở đây có hai tấm h́nh của Đức Thầy trang 211)

3. Dẫn Chứng Lịch Sử.

Bằng vào những luận cứ nội tại, người tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo có thể tin được Đức Thầy vẫn c̣n chớ không có mất hay bị hại như tin của Cộng sản đă loan, nhưng đối với người đời, những người đă quen đặt đức tin vào những bằng chứng cụ thể hay hiểu sự vật theo quan điểm khoa học ngày nay th́ những dữ kiện viện dẫn không thể làm cho họ chấp nhận một cách dễ dăi. Phải có những bằng chứng thiết thực, những luận cứ khoa học mới phá tan được ḷng nghi hoặc của họ.

để làm sáng tỏ trường hợp vắng mặt của Đức Thầy, chúng tôi phải nhờ vào những dẫn chứng lịch sử mà từ trước đến nay người đời vẫn chấp nhận, mặc dầu nhơn loại đă tự hào bước vào giai đoạn nguyên tử, khám phá không gian, đặt chơn lên nguyệt cầu.

a)     Trường hợp Thiên Chúa Giáo. đứng về phương diện tôn giáo hoàn cầu, Thiên Chúa Giáo là một tôn giáo chiếm địa vị nhứt nh́ trên thế giới, với một tổng số tín đồ ước lượng chừng 500 triệu người, trải khắp các nước trên năm châu. Về lịch sử của đấng Giáo Chủ, trong sách Tân Ước (NouveauTestament) có cho biết, trên bước đường truyền giáo Chúa Giê Su bị bọn Du Dà bắt và kết tội tử h́nh. Chúng đem Chúa đóng đinh trên Thập Tự Giá cho đến chết v́ những vết thương đâm vào bụng và đánh đập đẫm máu. Sau đó chúng đem xác Chúa xuống rồi khiêng chôn trong hang đá. Ba hôm sau, Chúa sống lại (Phục Sinh), các vết thương đều lành lặn. Chúa đi vân du hóa độ 10 ngày khắp nơi rồi bay lên Trời (Thăng Thiên). Câu chuyện Chúa chết đi sống lại một cách phi thường rồi lại thăng thiên cả xác thịt, đối với cặp mắt khoa học ngày nay là một việc ngoài sức tưởng tượng. Thế mà các nhà khoa học hữu danh trên thế giới hầu hết là tín đồ Thiên Chúa Giáo không hề bài bác, hằng tuần vẫn ngoan ngoăn đến nhà thờ lễ bái, xưng tội và cầu nguyện. Năm trăm triệu tín đồ Thiên Chúa Giáo chấp nhận Chúa chết đi sống lại mà không ai cho đó là mê tín dị đoan th́ sao tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo lại không được tin Đức Thầy của họ không bị hại và có ngày trở về với thể xác bằng xương bằng thịt khi thời cơ đến.

b)     Trường hợp Phật Giáo. Trong Phật Giáo cũng có trường hợp chết đi sống lại tương tợ.

Sách đạt Ma Bửu Truyền có kể lại truyện đạt Ma Tổ Sư, vị tổ thứ 28 bên Ấn độ, cũng là Sơ Tổ phái Thiền Tông bên Trung Hoa. Khi Ngài sang đông độ vào thời Lương Vơ đế. Nhận thấy vua thiếu cơ duyên nên vào núi Tung Sơn ngồi xây mặt vào vách chín năm (cửu niên diện bích) nơi chùa Thiếu Lâm. Ngài có thâu nhận một ni cô tên Dương Yên Chi làm đệ tử. Ni cô là một người nham hiểm, sợ Ngài truyền phép cho kẻ khác hơn ḿnh, nên mưu toan đầu độc Ngài. Ngài đă biết trước nên hóa thân uống lấy thuốc độc mà chết. Ni cô yên trí là Ngài đă chết nên sắp đặt việc mai táng.

Một hôm có một Lăo Tăng từ Ấn độ về đến hỏi ni cô về đạt Ma Tổ Sư th́ Yên Chi cho biết Thầy đă chết. Lăo Tăng căi lại là khi đi đến Hùng Nhĩ sơn thấy Tổ Sư vai mang cây lau có quảy một chiếc giày. Ngài dùng cây lau mà vượt qua đại hà trở về Ân độ.

Hai đàng căi nhau, rốt cuộc đi đến giải pháp quật mồ th́ thấy chỉ c̣n có một chiếc giày.

C̣n theo sách Phật Tổ Truyền Uyển Kế đăng Lục th́ chuyện Tổ Sư được kể lại như sau:

Khi Ngài nói kệ phó pháp xong, liền hiện thần thông biếng tướng, rồi lại trở về ṭa ngồi mà thị tịch. Ngài thị tịch rồi nhà vua dùng áo Kim Quan chứa đựng ngọc thể của Ngài rồi an táng ở núi Hùng Nhĩ. Sau ba năm, ông Chu Vân  phụng chỉ vua nhà Ngụy đi sứ, khi trở về th́ gặp Tổ mang một chiếc giày ở núi Thông Lănh. Ông hỏi Tổ về đâu?

Tổ đáp: Tôi đi về cơi Tây Thiên.

Ông Chu Vân trở về triều đem sự kiện ấy ra tâu. Ngà vua sai người đào mả Ngài lên xem th́ chỉ thấy c̣n lưu lại một chiếc giày mà thôi. Vua ban chiếu cúng dường Ngài ở chùa Thiếu Lâm.

 

Về trường hợp Đạt Ma Tổ Sư tịch, mỗi sách mỗi nói khác, nhưng tựu trung đều cùng nhận Tổ Sư chết đem an táng và khi quật mồ thấy chỉ c̣n có một chiếc giày.

Sự tích này không khác sự tích Chúa Giê Su chết đi sống lại; nếu lấy cặp mắt khoa học ngày nay mà nh́n th́ khó mà tin được. Nhưng 550 triệu tín đồ Phật Giáo đều tin và thờ Ngài trong chùa với bức vẽ một người có bộ râu bao hàm, trên vai có vác một cây lau có máng một chiếc giày. Các Phật Tử đều tin thật Tổ Sư đạt Ma không chết th́ sao tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo lại không được tin đức Thầy của ḿnh c̣n sống.

Nếu hai việc chết đi sống lại hao có thể nói các bậc siêu phàm không hề chết của hai tôn giáo lớn nhứt trên hoàn cầu mà có thể tin được th́ việc đức Huỳnh Giáo Chủ không chết cũng có thể tin được.

 

Kết Luận.

Đối với các bực siêu phàm th́ không nên đặt vấn đề sống hay chết. Các hiện tượng chuyển kiếp hay hóa hiện là việc thông thường trong Phật Giáo, cho nên vấn đề bất tử hay hiện tượng mà người phàm gọi là chết đi sống lại, chỉ có Phật Giáo mới giải thích được mà thôi.

Cứ theo kinh điển th́ con người có ba thân (tam thân): Báo thân, Pháp thân và Ứng thân hay Hóa thân. Báo thân là cái thân quả báo mà mọi người sanh ra đời đều mang lấy để đền trả bao nhiêu nghiệp nhân đă gây tạo ở tiền kiếp. Ngày nào trả sạch các nghiệp, trừ diệt vô minh th́ cái Báo thân ấy đổi lại thành Pháp thân. Người tu hành đắc quả A La Hán trở lên là có Pháp thân.

“Pháp thân là chơn thân của vạn pháp, thể lượng rất rộng lớn như hư không, chẳng có sắc tướng ǵ chỉ được, lúc nào cũng thường nhiên thanh tịnh. Hết thảy muôn loài, đều có Pháp thân nhưng v́ mê muội mà thành ra cách biệt.

“Trong kinh Phật có câu: “Phật chân Pháp thân do như hư không, ứng vật hiện h́nh như thủy trung nguyệt”. Nghĩa là chơ Pháp thân của Phật ví như hư không, tùy vật mà hiện h́nh như trăng trong nước”. (5). 

Cho được như có pháp thân, Đức Huỳnh Giáo Chủ có khuyên:

Tính xong món nợ lần khân,

Thoát ṿng cương tỏa Pháp thân nhẹ nhàng.

 

Đại phàm đă có Pháp thân th́ có Ứng thân hay Hóa thân. Ứng thân là thân ứng hiện ra, hễ có cảm th́ có ứng. Như người tu hành dầu ở phương Tây, phương Nam hay phương Bắc, ở cơi Nam thiện bộ châu hay Bắc cu lô châu, hễ niệm Phật tha thiết th́ sẽ được Phật v́ cảm niệm của chúng sanh mà ứng hiện ra, hoặc hóa hiện ra.

Như trong quyển “Sấm Giảng Khuyên Người đời Tu Niệm” tức quyền Sấm Giảng thứ nhứt của đức Huỳnh Giáo Chủ, ta thấy Ngài trong lúc dạo lục châu, hóa hiện ra khi th́ giả dạng người già kẻ trẻ, người buôn bán, kẻ chèo đ̣... không biết biêu nhiêu lần. Cũng như khi nằm ở nhà thương Chợ Quán, có lần Ngài hóa hiện ra một cụ già cho bác sĩ Trần văn Tâm thấy để tăng trưởng đức tin.

Đă hóa hiện như thế th́ hẳn Ngài đă có Pháp thân. Như vậy thử hỏi trong lúc bắt Ngài hay đem ra hành quyết, Ngài không thể hóa hiện ra một con người khác như ư Ngài muốn, như trường hợp Đạt Ma Tổ Sư hóa thân uống thuốc độc của cô Yên Chi, chẳng được hay sao! Lựa là phải vẽ chuyện ba tên đao thủ thả Ngài hay ông Trần Sen dắt Ngài đi trốn cho phải lụy đến kẻ khác hay phải chịu ơn cứu tử của người đời, cho lắm chuyện; chỉ làm thỏa măn óc phàm, chớ không thể làm cho người đạt đạo chấp nhận.

Cho nên đối với bực siêu phàm như đức Chúa Giê Su, Tổ Sư đạt Ma hay đức Huỳnh Giáo Chủ th́ không có thể đặt ra vấn đề chết hay sống.

Chúng tôi chỉ đặt ra vấn đề vắng mặt, vắng mặt v́ thời cơ chưa tới, vắng mặt để giữ tṛn khí tiết của bực siêu nhân, vắng mặt để tiết kiệm máu xương của tín đồ, vắng mặt để rồi ngày kia trở lại hoàn thành sứ mạng của Đức Phật và Đức Ngọc đế giao phó. Khi cơ trời đă đến Ngài sẽ trở về nguyên trạng trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Có như thế người đời mới tin vào sứ mạng cứu độ của Ngài trong những ngày cơi thế gian hoại diệt chấm dứt Hạ nguơn đau khổ để kiến lập đời Thượng nguơn an lạc.

Nhưng hỡi ơi! Đến chừng đó th́ đă muộn màng. Chỉ c̣n chắc lưỡi mà than: không dè! V́ thế ông Thanh Sĩ mới khuyên:

 

Đó đây gẫm thật hữu duyên,

Cho nên được gặp phổ truyền kệ ca.

Rán tu sau được hưởng nhờ,

Không thời đừng nói: Không ngờ, bớ ai! (6)

CHÚ THÍCH:

(1) Thanh Sĩ và Vương Kim: đ Hiểu Phật Giáo Ḥa Hảo. Tr. 47.

(2) Dẫn theo quyển “Thất Sơn Mầu Nhiệm” của Dật Sĩ và Nguyễn văn Hầu. tr. 282-290.

(3) Hoài Sơn Huỳnh Thành Vị: Sự thật về vụ đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại đốc Vàng Hạ năm Đinh Hợi 1947. Vinh Sơn xuất bản, tr. 64-80.

(4) Thuyết pháp ứng khẩu. Quyển II, tr. 86.

(5) để Hiểu Phật Giáo Ḥa Hảo. Tr. 209.

(6) Thuyết pháp ứng khẩu. Quyển I, trang 116

MUC LUC | CHƯƠNG 1 | | CHƯƠNG 2 | | CHƯƠNG 3 | | CHƯƠNG 4 | | CHƯƠNG 5 | | CHƯƠNG 6 | | CHƯƠNG 7 | | CHƯƠNG 8 | | CHƯƠNG 9 | | CHƯƠNG 10 | | CHƯƠNG 11 | | CHƯƠNG 12 |

| CHƯƠNG 13 | | CHƯƠNG 14 | | CHƯƠNG 15 | | CHƯƠNG 16 | | CHƯƠNG 17|

 

[TV. PGHH]